Bọn A Ngốc mặc kệ Diệp Phong rơi xuống vách đá, vội vàng xem xét tình trạn của Tô Kiệt. Nên biết một đòn toàn lực của gã đủ uy lực dễ dàng giết chết trung giai võ sĩ, Tô Kiệt chỉ là nhất giai võ sĩ, làm sao chịu nổi.
"Phụt!" Tô Kiệt nằm đó, thân thể lay khẽ hai lần rồi tiếp tục phun máu. Đoạn hắn ho sặc sụa, ngọ nguậy định bò dậy nhưng tứ chi vô lực.
"Thiếu chủ!" A Ngốc cùng A Qua kinh hãi rồi vui mừng. Xem ra thương thế của Tô Kiệt không trí mạng, cả hai vội đỡ hắn dậy, cẩn thận kiểm tra vết thương.
"Khốn kiếp… nếu không nhờ phụ thân cho ta mặc Hỏa tàm nhuyễn ti giáp, e rằng không giữ được mạng." Tô Kiệt gian nan cởi áo ngoài ra, để lộ nội giáp mềm mại có hồng quang lưu động. Đó là huyền cấp phòng ngự linh khí, xem ra Tô Chiến Thiên quả thật yêu thương nhi tử bảo bối.
"Thiếu chủ, thể nội bị chấn động nặng, e rằng phải điều dưỡng một tháng mới khỏi hẳn." A Qua nhíu mày trầm giọng.
"Bắt được tên khốn đó chưa? Ta phải lột da hắn." Tô Kiệt mặt mũi méo mó đi, hận Diệp Phong đến cốt tủy. Một đòn ban nãy của gã gần như lấy mạng hắn, nên hắn không nhìn thấy gã nhảy xuống vách núi.
"Hắn … đã nhảy xuống vực rồi." A Ngốc thấp thỏm đáp.
"Đáng ghét! Khụ… khụ." Tô Kiệt định quát lên thì lại chấn động đến thương thế, ho sặc sục liên hồi, "quả thật tiện nghi cho tên khốn đó."
"Ninh Tĩnh hạp cốc ít nhất cũng sâu ngàn thước, tiểu tử đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393065/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.