"Đệ… đệ muốn gì?" Mặt lại đỏ lên, Liễu Hồng Diệp có phần hoảng loạn.
Diệp Phong mỉm cười đầy thâm ý, từ từ đến gần. Tim cô chợt đập nhanh, lần đầu tiên để lộ thần thái nhi nữ.
"Đệ thấy dáng vẻ này của thư thư càng hấp dẫn." Gã thầm khen, tuy lúc trước Liễu Hồng Diệp phát ra mị lực vô cùng nhưng linh hồn cô khác nào hành thi tẩu nhục.
Thần thái xấu hổ một cách tự nhiên này khiến cô toát lên phong vị chân chính của nữ nhân, hàm chứa mị lực mê người.
"Đệ… thật ra muốn gì?" Thấy gã dần đến gần, quyền đầu Liễu Hồng Diệp nắm chặt lại rồi từ từ lỏng ra. Vì báo thù, cô đã chịu khổ mười bảy năm, hôm nay mới có một tia hy vọng, đằng nào cũng đã chuẩn bị hi sinh, gã muốn làm gì cứ mặc gã.
Lòng thoáng thất vọng, cô vốn cho rằng thiếu niên này khác hẳn mọi người… xem ra nam nhân đều thế hết. Cũng tốt, ngoài tấm thân này, cô còn gì khiến đối phương động lòng giúp cô báo thù?
Hai tay Diệp Phong hướng về phía cô. Liễu Hồng Diệp khẽ run hàng mi, từ từ nhắm mắt lại… hai bàn tay ấm áp đặt lên vai cô.
"Đệ muốn thư thư hứa một việc." Tiếng cười dịu dàng cất lên bên tai cô, cô kinh nghi mở bừng mắt, đối diện với ánh mắt trong veo của gã.
"Việc gì?" Không bị xâm phạm như tưởng tượng, Liễu Hồng Diệp thở phào.
"Mỹ nhân kế của thư thư không được thi triển với bất kỳ ai nữa…" Gã nhướng mắt mắt: "Đệ tin là không ít võ tông, võ tôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393052/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.