Diệp Phong không nặng lắm nhưng tay gã còn cầm Chấn thiên chùy, cộng lại cũng được mấy trăm cân. Hơn mười con Thanh dực thiết chủy nha mang theo gã không hề dễ dàng, đại bộ phận trọng lượng do nhị giai thủ lĩnh gánh vác.
Đàn quạ liên tục tăng lực vỗ cánh, Diệp Phong vì thế lên cao theo, quanh mình toàn là màu đen lông quạ. Mấy con quạ còn dùng mỏ mổ tay gã, hòng buộc gã buông Chấn thiên chùy ra.
Nhưng Diệp Phong sao có thể để chúng toại nguyện? Nếu mất đi Chấn thiên chùy, gã càng bị động.
Hừ! Diệp Phong khẽ quát, thể nội khí hải chuyển động cực nhanh, thổ nguyên lực thuận theo kinh mạch dồn lên tay, biến cánh tay thành cứng rắn như đá tảng, mỏ nhất giai Thanh dực thiết chủy nha khó lòng phá được lớp phòng ngự này. Tiếp đó gã lạnh lùng xoay cổ tay, Chấn thiên chùy vẽ lên một vòng tròn không lớn, hàm chứa thổ nguyên lực cực mạnh. Những con quạ ở gần phản ứng chậm chạp, bị chạm phải là gãy cánh tan xương.
Có vết xe đổ trước mắt, số quạ còn lại không dám đến gần tay phải gã, mặc cho thủ lĩnh và đàn quạ đưa gã lên thinh không.
"Thật ra lũ súc sinh này định làm gì ta?" Gã thử giãy giụa mấy lần nhưng nhị giai thủ lĩnh giữ chặt tay gã, không thể dụng lực, đành trơ mắt yên tĩnh lại tính toán đối sách.
Đàn quạ mang theo gã bay đi từ từ, khoảng cách với mặt đất tăng dần. Một trăm thước… hai trăm…
"Lẽ nào chúng định ném chết ta?" Nhìn rừng cây dày đặc bên dưới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393036/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.