Chạy được mấy ngàn thước, cảm giác như bóng với hình đó vẫn còn trong óc, không thể xua tan. Diệp Phong biết đối phương vẫn theo sát.
"Hừ, ngươi thật ra muốn gì?" Đột nhiên dừng lại, gã gầm lên giận dữ, tốc độ đã đạt đến cực độ mà vẫn không cắt đuôi được đối phương.
Đáp lại chỉ là tiếng gió vi vút trong rừng.
"Đáng ghét, có giỏi thì ra đây đấu với tiểu gia một trận, lén lén lút lút bám theo thì là bản lĩnh gì." Gã vung Chấn thiên chùy đập ầm ầm xuống đất rũ đi nhưng bực bội trong lòng.
Gã không ngờ rèn luyện còn chưa bắt đầu đã găp phải đối thủ khó chơi thế này… Lẽ nào gã bị sao Thái Bạch chiếu mệnh? Sự tình quỷ dị thế này sao lại rớt trúng đầu gã?
Gã thà đối diện với tam giai yêu thú cũng không muốn lúc nào cũng thấp thỏm thế này. Tuy loáng thoáng cảm giác được đối phương không có sát ý nhưng cũng cho rằng không có thiện ý gì.
Phát tiết một hồi, tâm gã bình tĩnh lại. Mắt không theo kịp động tác đối phương thì không dùng mắt nữa. Gã từ từ nhắm mắt lại, khuếch trương thần thức đến mức cực đại…
Đứng im một chỗ, gã phảng phất chìm vào trạng thái minh tư kỳ diệu, lợi dụng cảm tri của thần thức, nắm bắt rõ ràng mọi động tĩnh lớn nhỏ trong vòng mười thước quanh mình.
Khóe môi gã hơi nhếch lên, lập tức định ra một kế.
Sau lưng rít lên tiếng gió, đối phương lại đánh lén, uy lực lần này vẫn chỉ đạt trình độ nhất giai yêu thú. Gã bình tĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393032/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.