Thần thái uể oải đi trên đường, Huyền thiết bổng được thu vào nguyên trạc, Diệp Phong không tỏ ra nóng vội, trong lúc chờ đợi này, gã quan sát kỹ cách phân bố và thực lực của hộ vệ Bạch Thủy gia. Bạch Thủy Ưng mà xuất hiện, gã tuyệt đối không để hắn sống sót, nếu hôm nay hắn không đến, coi như hắn mạng lớn, sống thêm được mấy ngày.
Gã tương đối nắm chắc, đến quá chín phần Bạch Thủy Ưng sẽ xuất hiện ở đây… Thói quen mấy năm rồi, không dễ thay đổi được.
Phụ thân… con nhất định sẽ mang đầu hắn đến trước linh sàng của người. Khẽ dừng chân, gã từ từ nắm tay.
Qua giờ ngọ một canh giờ, đường phố dần huyên náo, người đông dần. Diệp Phong đang từ tốn đi chợt sững người, mục quang khoảnh khắc gian biến thành lăng lệ cực độ.
Một bóng người nghênh ngang quen thuộc lọt vào thị tuyến của gã, sau lưng hắn là hai trung niên nam tử thể cách tráng kiện, hai tứ giai võ đồ, một thất giai võ đồ, và một lục giai võ đồ.
Xem ra Bạch Thủy Nham thật sự yêu thương cậu con bảo bối, gã mất bóng cả tháng nhưng lão vẫn bảo vệ hắn đến thế. Gã khẽ hừ mũi, mắt ánh lên lạnh lẽo.
Người đi qua đều cung kính gọi "Bạch Thủy thiếu gia" càng khiến hắn đắc ý. Vì lý do này hắn thích nghênh ngang đi trên phố, hưởng thụ ánh mắt cung kính hâm mộ của người khác là việc cực kỳ thoải mái.
Diệp Phong hít sâu một hơi, bình tĩnh lại thân thể run lên vì kích động, từ từ đi về phía Bạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1392993/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.