"Phụ thân, nhất định phải báo thù cho con mới được." Nằm trên giường, sắc mặt Bạch Thủy Ưng đầy oán độc và sát ý, chân phải hắn được băng chặt do bị Diệp Phong đánh vỡ xương, ít nhất cũng phải nằm dài mười bữa nửa tháng.
"Ưng nhi… ta biết con hận xú tiểu tử đó, nhưng hiện tại muốn báo thù không phải dễ." Bạch Thủy Nham thương xót nhìn sắc mặt nhi tử méo mó vì đau đớn, thở dài: "Hiện tại không chỉ hai nha đầu Bích Thủy cung ở cạnh hắn mà Diệp gia cũng trọng thị hắn trở lại, nếu vô duyên vô cớ động đến hắn, e rằng Diệp gia không đồng ý."
"Con mặc kệ, con gãy một chân thì nhất định bắt hắn đền bằng cả hai chân." Bạch Thủy Ưng gào lên phẫn hận, giọng chói lói, độc ác.
"Hừ, tiểu tử ngốc, chúng ta nên bất động, nếu hành động phải không cho hắn cơ hội." Bạch Thủy Nham lộ ra nét âm lạnh khiến người khác rùng mình, từ từ nói: "Sớm biết hắn bị hủy khí hải còn trở mình được thì đã nhân cơ hội trừ khử mới phải, không đến nỗi trở thành ẩn họa bây giờ."
"Phụ thân muốn nói là…" Mắt Bạch Thủy Ưng sáng lên, nở nụ cười ác độc.
"Không sai! Trảm thảo trừ căn!" Bạch Thủy Nham làm động tác chém mạnh, sát ý hiện rõ. "Tiểu này quật khởi làm ta có cảm giác nguy hiểm… Nhân lúc hắn chưa thành khí, tất phải trừ diệt."
"Phụ thân chuẩn bị làm gì?"
"Đợi, hiện giờ chúng ta không thể nóng nảy, Diệp Phong cần phải bị từ khử nhưng tất tìm ra phương pháp. Hiện tại nha đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1392980/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.