Đầu bên kia phát ra giọng nói của Dư Bân, giọng điệu vẫn sang chảnh như cũ.
"Xin chào, ai đó, tìm bổn đại tiên có chuyện gì? "
Ngọa tào (*khó vào đời, câu cửa miệng của dân đi làm khi gặp khó khăn kinh tế),không phải là điện thoại có hiện tên người gọi ư? Và tôi còn lưu lại số điện thoại của tôi cho anh ta rồi, anh ta lại không biết tôi là ai? Tiểu tử này đúng là một đại gia khó ưa.
Tôi hoàn toàn không chú ý đến lời nói của anh ta mà nói thẳng: " Dư Bân, tôi muốn hỏi anh về chuyện ma quỷ một chút. "
Dư Bân ngáp một cái, "Thế nào, anh đang gặp phải phiền toái gì ư? Nếu anh không nhận ra được thứ gì đó, tôi cũng không thể nói về nó được.... "
Tôi nói ngay: "Con ma lần này tôi gặp rất đặc biệt, cả ngày che một chiếc dù màu đỏ, mà trên cơ thể luôn bị ướt. "
Không đợi tôi nói xong, Dư Bân đột nhiên nghiêm túc hỏi: "Có phải con ma đó là nữ, suốt ngày luôn ở bên cạnh một người đàn ông, cuối cùng người đàn ông kia cũng ngày một ẩm ướt? "
Quả nhiên tôi không hỏi nhầm người, xem ra Dư Bân biết rất rõ về ma nữ này, bằng không cũng không có khả năng một hơi đem tất cả đặc điểm miêu tả rõ ràng như vậy.
Ngay khi tôi nghĩ sẽ hỏi anh ta làm thế nào để đối phó với ma nữ này, Dư Bân như dội một gáo nước lạnh vào mặt tôi: "Anh nên bỏ mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-ma-che-du/2293678/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.