Chương trước
Chương sau
Báo cáo kiểm tra toàn thân của Trình Hi Hòa phải hai tuần sau mới có kết quả.  Trong thời gian này thì Diệp Dung Sâm nhận được thông báo từ trường đại học bên Luân Đôn có một cuộc hội thảo cần hắn tham gia, công việc còn lại chỉ có thể giao cho mẹ Diệp xử lý.
Thời gian hội thảo kéo dài 1 tuần. Từ lúc kết hôn đến nay,  Trình Hi Hòa chưa bao giờ rời xa Diệp Dung Sâm lâu như vậy.
Một tuần mà nói, thời gian không dài nhưng ngắn thì cũng không phải, lại thêm việc Trình Hi Hòa vừa mới bị đánh dấu khiến Diệp Dung Sâm không khỏi lo lắng, thương lượng với bên trường học để người khác tham gia, nhưng hiệu trưởng tỏ ý khó khéo léo đề nghị nếu đã có thể tham gia hắn phải dốc sức tham gia.
Nói đến mức này nếu Diệp Dung Sâm mà còn từ chối thì lại có chút không nề tình người ta, chỉ có thể nhắm mắt đáp ứng.
Toàn bộ Diệp gia hắn chỉ lưu luyến nhất là Trình Hi Hòa. Trước đây khi Trình Hi Hòa chưa gả vào Diệp gia những buổi hội thảo như này đối với Diệp Dung Sâm cũng chỉ là chuyện thường. Bố mẹ Diệp đối với việc hắn thỉnh thoảng không ở nhà một tuần cũng thành thói quen nhưng đối với Trình Hi Hòa thì không có dễ dàng như thế.
Mặc dù trong lòng ngàn lần không muốn nhưng Trình Hi Hòa cũng vẫn chu đáo vì Diệp Dung Sâm mà sắp xếp quần áo cùng thuốc men cần thiết. Bởi vì chưa từng làm những việc như thế nên Trình Hi Hòa còn đặc biệt lên mạng tra xem những đồ dùng cần mang theo khi xuất ngoại, tỉ mỉ ghi vào một tờ giấy.
Buổi tối Diệp Dung Sâm kiểm tra vali phát hiện Trình Hi Hòa nhét đầy một đống túi lớn, túi nhỏ thật giống như hắn sẽ một đi không trở lại, ngay cả bàn chải đánh răng cũng chuẩn bị đầy đủ giúp mình.
“Những thứ này ở khách sạn đều có đủ.” Diệp Dung Sâm dở khóc dở cười cảm thấy Trình Hi Hòa quá căng thẳng rồi.
Trình Hi Hòa biết mình quả thật có chút khoa trương, có vài đồ có thể Diệp Dung Sâm không dùng tới cậu cũng vẫn cố chấp nhét hết vào hành lý, luôn cảm thấy Diệp Dung Sâm thiếu cái gì đó hận không thể gói chính mình bỏ luôn vào đó.
“Em biết.”
Trình Hi Hòa ngoài miệng không nói nhưng Diệp Dung Sâm hiểu rõ đối phương quan tâm từng cử chỉ hành động của mình như vậy là vì không nỡ để mình rời đi.
Diệp Dung Sâm ngồi xuống kéo hai tay Trình Hi Hòa, “Đừng lo lắng, tôi sẽ về sớm thôi.”
Trình Hi Hòa hơi máy môi, ánh mắt đảo xung quanh, chính là không muốn Diệp Dung Sâm nhìn mặt mình.
Diệp Dung Sâm xoay mặt Trình Hi Hòa lại, ép buộc đối phương nhìn thẳng vào mình, lúc  này mới phát hiện hai viền mắt của cậu thoáng đọng nước, dáng vẻ giống như là vô cùng tủi thân.
“Tôi không thiếu cái gì hết.” Diệp Dung Sâm để Trình Hi Hòa ngồi vào người  mình, ôm lấy eo cậu, môi nhẹ nhàng cọ cọ gò má, “chỉ thiếu em.”
Trình Hi Hòa bị lời nói của Diệp Dung Sâm chọc cười, hơi ngẩng đầu, chủ động hôn lên môi anh, nhẹ  giọng nỉ non,”Anh phải gọi điện cho em mỗi ngày.”
Diệp Dung Sâm cắn nhẹ môi dưới của Trình Hi Hòa, “Nhưng mà mỗi phút mỗi giây tôi đều nhớ đến em!”
Đêm trước ngày đi, Diệp Dung Sâm khiến Trình Hi Hòa bày ra một loạt các tư thế xấu hổ đáp ứng hắn làm nhiều lần, thậm chí còn dùng ký hiệu đêm đó dùng cách thức đặc biệt mà tiến vào.
Một đêm này khiến Trình Hi Hòa mệt mỏi hết sức, ngay cả lúc Diệp Dung Sâm thức dậy cũng không phát hiện, cho đến khi đối phương phải đi rồi mới gọi cậu thức dậy, “Hi Hòa, tôi phải đi rồi.”
Nghe được giọng nói đặc biệt của Diệp Dung Sâm, Trình Hi Hòa mở mắt, uốn mình mệt mỏi, muốn tiễn hắn đi, “Em tiễn anh, ưm….”
Lời Trình Hi Hòa còn chưa nói xong liền bị Diệp Dung Sâm hôn, qua một lúc hai người thở gấp tách ra,”Em nghỉ ngơi cho khỏe, tôi đến sân bay sẽ gọi cho em.”
“Nhưng em muốn tiễn anh đi…”
Diệp Dung Sâm vốn là không dứt được Trình Hi Hòa hắn sợ nếu cậu ấy đưa hắn đi e là hắn thực sự không đi được.
“Ngoan, nghe lời, đừng đi.” Diệp Dung Sâm nhéo má Trình Hi Hòa một cái, “Em cứ như vậy tôi sẽ không đi được mất. Trình Hi Hòa rụt vào trong chăn, âm thanh trong chăn toát ra vẻ thất vọng “Vậy anh đi đi.”
Diệp Dung Sâm  cúi đầu hôn lên trán Trình Hi Hòa,”Đợi anh về.”
Bố mẹ đưa Diệp Dung Sâm đến sân bay, trước lúc lên máy bay Diệp Dung Sâm vẫn không yên lòng dặn dò bố mẹ, “Hai người giúp con chăm sóc Hi Hòa thật tốt.
“Yên tâm đi, bố mẹ sẽ chăm sóc nó thật tốt.” Mẹ Diệp bước một bước giúp Diệp Dung Sâm sửa sang lại cổ áo chút xộc xệch,”Đến bên kia nhớ gọi điện, đừng để cho Hi Hòa lo lắng.”
“Vâng, con biết.”
Diệp Dung Sâm đi không được bao lâu Trình Hi Hòa liền ôm điện thoại không rời mắt, nhẩm tính xem lúc nào người kia sẽ đến Luân Đôn.
Trình Hi Hòa ở trường học tâm hồn luôn bất ổn không yên, viết không được mấy chữ thì lại liếc nhìn điện thoại, sợ bỏ lỡ điện thoại của Diệp Dung Sâm. Tình trạng cứ lặp đi lặp lại cả giờ học đều không nghe được gì, ngay cả ghi bài cũng là một trang trắng.
Luân Đôn cách trong nước bảy tiếng, Diệp Dung Sâm vừa xuống máy bay liền nhắn tin cho Trình Hi Hòa báo bình an. Vốn tưởng rằng đối phương đã ngủ không ngờ rằng Trình Hi Hòa nhanh hóng trả lời tin nhắn. Diệp Dung Sâm nhíu mày, bây giờ ở Luân Đôn là 5 giờ chiều, trong nước đã là 12 giờ, Trình Hi Hòa sao mà muộn như vậy còn chưa ngủ?
Sau khi cùng thầy giáo đồng hành lên xe, Diệp Dung Sâm lập tức gọi điện thoại cho Trình Hi Hòa. Trình Hi Hòa vừa thấy điện thoại của Diệp Dung Sâm liền vội vã nghe, “Dung Sâm.”
“Sao mà muộn vậy rồi còn chưa ngủ?”
Trình Hi Hòa lè lưỡi một cái, “Không ngủ được.”
“Tôi không phải đã nói với em nhiều lần sao, không nên thức đêm sẽ không tốt cho cơ thể.” Diệp Dung Sâm có chút sinh khí, hắn vừa không ở bên cạnh, Trình Hi Hòa liền bắt đầu dày vò chính mình, “Sau này không cho phép như vậy.”
“Được rồi, em biết rồi.”Trình Hi Hòa biết Diệp Dung Sâm quan tâm mình nên mới giống như mẹ mà nhắc nhở cậu, “Anh lên xe rồi à?”
“Ừ, đang ở trên xe rồi, một lát là đến khách sạn.”
“Vậy đến nơi thì anh nghỉ đi cho khỏe.”
“Ừ, em cũng ngủ sớm đi, đợi ngày mai ngủ dậy tôi lại gọi điện.” Diệp Dung Sâm lại không ngại  phiền dặn dò, “Ngủ không được đá chăn, thấy lạnh thì phải mở điều hòa, biết chưa?”
“Anh đừng lo lắng, em sẽ tự chăm sóc thật tốt.”
Diệp Dung Sâm thấy thời gian không còn sớm, giục Trình Hi Hòa đi ngủ, “Được rồi, không nói chuyện với em nữa, em mau ngủ đi.”
Trình Hi Hòa nằm trên giường, lỗ tai ghé sát điện thoại hơi nóng lên, nhẹ giọng nói, “Em nhớ anh quá, Dung Sâm.”
Nghe được giọng nói nũng nịu của Trình Hi Hòa, Diệp Dung Sâm hơi nghiêng đầu, một tay che điện thoại, dịu dàng nói, “Tôi cũng nhớ em.”
Từ sau lần công nhân gây chuyện, cách xử lý của Ngụy Thất tuy rằng chọc giận bố Trình nhưng bất ngờ mối quan hệ với Tần Tiêu lại trở nên tốt hơn. Hai người thỉnh thoảng cũng ra ngoài uống vài ly rượu, tán gẫu một chút. Ngày đó, trong lúc hai người uống rượu, vô tình Tần Tiêu nhắc tới tối mai hẹn Trình Hi Hòa ăn cơm, Ngụy Thất cũng giả bộ vô tình nhắc một câu,”Dù sao cũng đều là quen biết, không bằng cùng nhau?”
Tần Tiêu không hề biết về quan hệ giữa Ngụy Thất và Diệp Dung Sâm trước đây. Từ chỗ bố Trình hắn chỉ biết Ngụy Thất từng là bạn đại học của Diệp Dung Sâm, gần đây hai người họ còn cùng tham gia hoạt động kỷ niệm một trăm năm của trường đại học.
Tần Tiêu suy nghĩ một lúc, “Nếu cậu không để ý thì cùng đi thôi.”
Ngụy Thất nhún vai, khóe miệng hiện lên nụ cười khó đoán, “Chỉ cần anh không ngại tôi quấy rầy anh em hai người nói chuyện cũ là được.”
“Đương nhiên sẽ không.
Tần Tiêu khó mà buông xuống được tình cảm nhiều năm với Trình Hi Hòa, hắn vốn cảm thấy bữa tối lần này là một cơ hội tốt, nhưng suy nghĩ đến câu nói kia của Diệp Dung Sâm lại từ bỏ ý định.
Có lẽ tìm một người ngoài tham gia sẽ khiến cậu không nghĩ nhiều.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.