Chương trước
Chương sau
Trình Hi Hòa đương nhiên hiểu thuốc kích thích kích tình kia là thuốc bị cấm cũng tuyệt đối không thể không có tác dụng phụ như lời đối phương nói, đã là thuốc nhất định sẽ có 3 phần độc điều này ai mà không hiểu.
Kỳ phát tình xa vời khiến Trình Hi Hòa quyết định buông tay đánh liều một phen, chỉ cần Diệp Dung Sâm có thể đánh dấu cậu, phải trả giá thế nào cậu cũng nguyện ý chịu.
Diệp Dung Sâm không biết giữa hắn với Trình Hi Hòa rốt cuộc có khúc mắc gì mà Trình Hi Hòa lại phải cố chấp với chuyện đánh dấu như vậy? Hắn thấy việc đánh dấu cũng chỉ như tờ giấy hôn ước, còn không giá trị bằng lời hứa của hắn.
Hôm nay, Trình Hi Hòa đã hẹn người kia ở quán cà phê đối diện cổng trường để tiến hành giao dịch. Trước khi xuống xe, Diệp Dung Sâm cố ý hỏi, “Buổi trưa cùng nhau ăn cơm?”
Lòng bàn tay của Trình Hi Hòa đổ mồ hôi, “Hôm nay không được, buổi trưa có buổi thảo luận nhỏ.”
Nhìn bộ dạng Trình Hi Hòa khẩn trương như vậy, Diệp Dung Sâm không vạch trần lời nói dối vụng về đó, dang tay nhẹ nhàng kéo cậu vào trong lòng, “Nhớ phải ngoan ngoãn ăn cơm, biết chưa?”
Thấy rằng Diệp Dung Sâm không có nghi ngờ, Trình Hi Hòa mới thở phào nhẹ nhõm, cậu ngẩng đầu, nhanh chóng lướt lên môi Diệp Dung Sâm chạm nhẹ một cái, “Anh cũng thế.”
Nghĩ đến việc tối qua ở trên giường bị mất khống chế, Diệp Dung Sâm xọa nhẹ eo của Trình Hi Hòa xin lỗi, “Tối qua làm em đau, xin lỗi.”
Trình Hi Hòa vội vàng lắc đầu, “Không sao, anh không làm em đau.”
Lần nào cũng thế này, bất luận hắn có làm cái gì quá phận, Trình Hi Hòa cũng nói “không sao”, “em không sao”, “đừng lo lắng”, dần dần ngay cả Diệp Dung Sâm cũng bắt đầu mê đắm trong sự dịu dàng của em ấy, mà quên mất người này có thể đối với hắn khoan dung vô hạn như vậy chỉ vì quá yêu hắn.
Nhiều lúc, Diệp Dung Sâm hy vọng Trình Hi Hòa có thể quan tâm tới tâm tình của chính mình, cho dù là vui mừng hay buồn bã tất cả đều bộc phát hết ra thì tốt rồi không cần phải kìm nén chính mình.
Sáng nay, tâm hồn Trình Hi Hòa cứ thấp thỏm không yên, nghĩ đến việc không lâu nữa thời kỳ phát tình sẽ tới mới thấy có chút an tâm hơn.
Chờ mãi cũng đến giờ tan học, thời gian hẹn người kia đến giao dịch cũng vừa sát, Trình Hi Hòa vội vã thu dọn đồ đạc, còn chưa kịp ra cửa, đã bị thầy giáo gọi lại, “Trình Hi Hòa, em chờ một chút.”
“Thầy có việc gì sao?”
“Giáo sư Diệp bảo em sau khi tan học thì lập tức tới phòng làm việc tìm thầy ấy, hình như có chuyện gì gấp cần nói với em.”
Trình Hi Hòa cảm thấy kỳ quái, Diệp Dung Sâm có việc gấp sao lại không gọi điện thoại hoặc gửi tin nhắn cho cậu mà lại phải nhờ thầy giáo chuyển lời lại? Cái này không giống phong cách làm việc của Diệp Dung Sâm, tuy là có hơi nghi ngờ nhưng Trình Hi Hòa vẫn gật đầu nói, “Cám ơn thầy, em đi ngay đây.”
Thầy giáo thấy Trình Hi Hòa đi về phía phòng làm việc của Diệp Dung Sâm lập tức rút điện thoại nhắn tin cho Diệp Dung Sâm: “Hi Hòa đã đến tìm thầy.”
Diệp Dung Sâm trả lời rất ngắn gọn: “Cảm ơn.”
Trình Hi Hòa chạy tới phòng làm việc của Diệp Dung Sâm phát hiện bên trong không có một bóng người, đứng ở cửa đợi vài phút, cũng không thấy bóng dáng anh. Lại nhìn đồng hồ đeo tay, cách thời gian đã hẹn đã muộn chừng 10 phút cậu không thể đợi thêm bữa.
Nếu như Diệp Dung Sâm không thấy cậu, hẳn là sẽ gọi điện thoại, Trình Hi Hòa nghĩ như vậy, chạy về phía quán cà phê đối diện cổng trường học.
Chạy tới quán cà phê, Trình Hi Hòa không thấy người đã hẹn trước mà từ xa đã thấy Diệp Dung Sâm đang ngồi ở bàn gần cửa sổ đợi cậu.
Phản ứng đầu tiên của Trình Hi Hòa chính là việc mình mua thuốc cấm bị Diệp Dung Sâm phát hiện rồi. Lại cũng hiểu ra,vừa rồi thầy giáo bảo cậu đến văn phòng Diệp Dung Sâm căn bản chỉ là điệu hổ ly sơn.
Diệp Dung Sâm vẫy tay với Trình Hi Hòa ý bảo cậu qua đây.
Trình Hi Hòa lo lắng đứng yên một lúc rồi mới khó khăn ngồi xuống đối diện Diệp Dung Sâm, môi dưới bị hàm răng cắn chặt, hai tay cũng nắm chặt vào nhau.
Diệp Dung Sâm nhìn thoáng qua Trình Hi Hòa không nhanh không chậm đưa thực đơn tới trước mặt cậu, “Ăn chút đồ trước đi, chắc em cũng đói bụng rồi!”
Trình Hi Hòa nhanh chóng liếc mắt sang Diệp Dung Sâm, thấy anh vẫn cứ bình tĩnh không có vẻ gì là tức giận.
Diệp Dung Sâm là kiểu người có thể kiểm soát tâm trạng vô cùng tốt. Trình Hi Hòa sớm tối ở bên anh một thời gian cũng chưa từng thấy anh vì chuyện gì mà tức giận.
Diệp Dung Sâm thấy Trình Hi Hòa không nói lời nào, vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh mình, “Đến ngồi cạnh tôi.”
Trình Hi Hòa lặng lẽ quan sát ánh mắt của Diệp Dung Sâm, do dự một lúc mới rụt rè ngồi vào chỗ trống bên cạnh Diệp Dung Sâm. Mông còn chưa chạm xuống ghế đã bị anh dùng một tay kéo vào trong lòng.
“Sợ?” Diệp Dung Sâm để Trình Hi Hòa ngồi lên đùi mình, “Tại sao lúc online mua thuốc cấm thì không sợ? Không nhìn ra lá gan của em cũng lớn thật đấy!”
Quả nhiên là bị Diệp Dung Sâm phát hiện rồi.
Tư thế ngồi của hai người vô cùng ám muội, Trình Hi Hòa có thể cảm giác được người trong quán cà phê đi tới đi lui đều đảo mắt nhìn bọn họ, cậu khẩn trường đẩy Diệp Dung Sâm một cái, “Anh thả em ra trước đi, nhiều người nhìn kìa.”
“Vậy cứ để cho bọn họ nhìn.” Vẻ mặt Diệp Dung Sâm cho thấy là không sao cả, “Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi, vì sao mua thuốc cấm?”
Trình Hi Hòa cảm thấy Diệp Dung Sâm rất quá đáng, nếu như đã phát hiện cậu mua thuốc cấm khẳng định cũng biết giao dịch thuốc cấm kia là vì muốn kích thích thời kỳ phát tình, lẽ nào làm xấu mặt cậu thế này vui lắm sao?
Nhất thời trong lòng cảm thấy vô cùng tự ti và xấu hổ. Nước mặt nghẹn ngào giữ lại ở viền mắt nhìn Diệp Dung Sâm, trong đôi mắt trong suốt phản chiếu hình dáng tàn nhẫn của đối phương.
Trình Hi Hòa không kìm được, nước mắt rơi xuống giống như cái tát giáng vào mặt Diệp Dung Sâm, cười nhạo hắn đã tự cho là mình thông minh, rồi lại đè ép lên lòng tự trọng của chính mình.
“Anh rõ ràng biết hết….”
Tâm can như bị xé nứt, đau đến khó thở.
“Tại sao còn muốn hỏi…”
Trình Hi Hòa không biết mình làm sai chỗ nào, chẳng qua cậu chỉ muốn dùng cách riêng của mình để giữ Diệp Dung Sâm mà thôi cũng không làm tổn hại đến người khác.
Diệp Dung Sâm tự cho là mình thông minh có thể làm Trình Hi Hòa khó chịu, thậm chí hắn đã nghĩ rằng đối phương sẽ chuẩn bị nói xin lỗi mình không ngờ phản ứng của Trình Hi Hòa lúc này lại khiến cho sự chuẩn bị của hắn trở nên xấu xa.
Trình Hi Hòa có lỗi gì?
Từ đầu đến cuối người sai vẫn chỉ có mình hắn mà thôi. Hắn không cho được Trình Hi Hòa cảm giác an toàn, lại tham lam muốn cậu yêu mình.
Diệp Dung Sâm từ một người vô cảm chuyển thành một người ích kỷ. Trình Hi Hòa giống như vầng mặt trời rọi sáng mỗi khi thấy đối phương vì mình mà như con thiêu thân lao vào ánh sáng hắn lại đắc chí nghĩ, “Ngươi xem, trên thế giới này có một người vô lo vô nghĩ mà yêu ngươi.”
“Xin lỗi, là tôi sai rồi.”
Diệp Dung Sâm lấy tay gạt đi giọt nước mắt trên mặt Trình Hi Hòa, tay để bên hông càng siết chặt, ôm người trong ngực chặt sít sao hơn.
“Tôi mới là đồ ngốc.”
Diệp Dung Sâm không quan tâm trong quán cà phế có bao nhiều người, hôn lên đôi môi ẩm ướt của Trình Hi Hòa, nhẹ giọng thủ thỉ nói: “Cho nên, đừng khóc nữa.”
Trình Hi Hòa để mặc cho Diệp Dung Sâm hôn, người đàn ông này rất nhẹ nhàng giống như đang nâng niu một vật trân quý, cẩn thận từng li từng tí một.
Giờ khắc này, Diệp Dung Sâm mới hiểu được, ở trước mặt Trình Hi Hòa, tất cả kiêu ngạo cùng tự tin của hắn đều tan thành mây khói, toàn bộ vui buồn, yêu, hận của cậu mới là tất cả của hắn.
Diệp Dung Sâm buông đôi môi đỏ mọng ra, dịu dàng nói: “Hi Hòa, em muốn gì tôi đều có thể cho em.”
“Không cần bất cứ thuốc gì.”
“Cũng không cần thời kỳ phát tình.”
“Bây giờ tôi sẽ đánh dấu em.”
Điều mà Trình Hi Hòa mong muốn chẳng qua chỉ là một phần tình cảm bình đẳng, Diệp Dung Sâm không công bằng trong chuyện tình cảm giữa hai người nên mới tạo nên sự bất an ở đối phương.
Nếu như đánh dấu là điều mà Trình Hi Hòa mong muốn thì hắn tại sao không thể thỏa mãn cậu?
Cái gì mà thời kỳ phát tình.
Cái gì mà vì tốt cho cậu.
Cái gì mà luôn cho em điều tốt đẹp nhất.
Những lời nói dối này bỏ hết đi.
Hắn chỉ cần khiến cho Trình Hi Hòa vui vẻ là được rồi.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.