Tin tức đám cưới hai nhà Diệp Trình được truyền đi nhanh chóng khiến dư luận xôn xao, có người vui mừng cũng có người buồn. Tần Tiêu dĩ nhiên là không đồng ý với hôn sự của Trình Hi Hòa, bỏ qua cảm giác trong lòng với Trình Hi Hòa không nói, hắn thế nào cũng cảm thấy Diệp Dung Sâm không thích Trình Hi Hòa, Trình Hi Hòa gả cho người như vậy nhất định sẽ không hạnh phúc.
“Hi Hòa, em đã suy nghĩ kỹ chưa?” Tần Tiêu vẫn không từ bỏ công tác tư tưởng với Trình Hi Hòa, “Diệp Dung Sâm không thích hợp với em.”
“Thế nhưng em thích anh ấy.”
“Hi Hòa, em có nghĩ đến chưa, sự yêu thích của em chỉ là sự ngưỡng mộ, bị cuốn hút không thể là tình yêu.
Trình Hi Hòa có một bí mật, cho tới bây giờ vẫn chưa từng nói với ai, kể cả Tần Tiêu.
Năm sáu tuổi đó, ở tang lễ của mẹ cậu, đó là lần đầu tiên cậu gặp Diệp Dung Sâm. E là Diệp Dung Sâm đã chẳng còn nhớ chuyện này, dù sao khi đó anh còn nhỏ như vậy, hai người dù sao cũng chỉ có duyên gặp mặt một lần.
Mới mất đi người thân Trình Hi Hòa rất đau khổ, cậu ngồi xổm dưới đất khóc như mưa, bố luôn phải đón tiếp bạn không thể nào để ý đến cậu.
Lúc đó chẳng biết Diệp Dung Sâm từ đâu đến lấy ra một cái kẹo mút, “Nếu mà buồn rầu cứ ăn kẹo mút.”
Cái kẹo que vị ô mai đó, cho đến giờ Trình Hi Hòa vẫn giữ gìn trong một hộp kín, mỗi khi nhớ đến Diệp Dung Sâm đều sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-luyen-abo/1330033/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.