Trải qua những năm tháng phong hoa tuyết nguyệt, trải qua đủ loại tình cảm, nuôi dưỡng lên một lòng tao nhã và lãnh đạm.
Lạc Kiệt Hy và Nguyệt Nha đời này đã trải qua tình yêu khắc cốt ghi tâm, cũng đã hiểu tâm hữu linh tê, là đủ rồi.
Bây giờ đã làm ba, ông ta nghe con trai quả quyết và sùng bái mình, cảm giác ấy có bao nhiêu thoải mái, người nào chưa làm ba thì đương nhiên sẽ không hiểu.
Trong đôi mắt đen vô tận của Lăng Ngạo nhìn ông ta đang thầm vui sướng, cong môi cười một tiếng: “Đương nhiên! Tôi làm Boss mặt lạnh đã quen, còn chưa từng làm thư kí cho người ta bao giờ, đợi đến khi ông thật sự già bảy, tám mươi tuổi không thể làm được gì, tôi liền giúp ông làm thư ký, thế nào?”
“Được, được!” Lạc Kiệt Hy đần độn cười, lại hậu tri hậu giác phát hiện mình đã bị con trai tính kế, lúc này sắc mặt mới biến đổi: “Đây là viên đạn bọc đường của con mà!”
Càng nói, khoảng cách so với dự tính ban đầu càng xa.
Lăng Ngạo trầm thấp cười ra tiếng, giống như là đứa trẻ làm nũng với ba, bỗng nhiên nghiêng đầu, gối lên trên vai của ba: “Ông biết không, khi còn bé tôi liền nghĩ có thể tựa ở trên vai của người thân như thế này, nhưng từ trước đến nay không có người để cho tôi dựa.”
Lạc Kiệt Hy nghe vậy, trong lòng tê rần.
Chậm rãi nâng lên một cái cánh tay, nắm ở bả vai rộng của con trai.
Sau lưng là Phú Nhất cùng Trần An, tranh nhau chen lấn lặng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-la-nghien/1772303/chuong-437.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.