Đúng là hết sóng gió này đến sóng gió khác!
Mạnh Dật Lãng thật sự muốn chết cho rồi!
Còn Nghê Chiến không hề cho người khác cơ hội mở miệng, Tống Vĩnh Nhi vừa dứt lời, anh nói ngay: “Cô để bông tai ở đâu?”
“Trong hộp trang sức trong phòng.”
“Cô Mạnh có ở cùng phòng với cô không?”
“Cái đó…”
“Nói thật đi!”
“Không có, cô ấy có phòng riêng của mình.”
“Ừm, cô ấy không được cô cho phép đã vào phòng cô, còn lấy đồ có giá trị của cô, chiếm làm của riêng đeo trên người, chẳng lẽ hành vi này không phải ăn cắp à?”
“…”
Tống Vĩnh Nhi đâu phải đối thủ của Nghê Chiến?
Chỉ hai ba câu nói của anh đã kéo cô vào trong, cuối cùng còn làm cô không nói được một chữ, không cần nói cũng biết đáp án là gì!
Mạnh Dật Lãng sợ đến mức mặt trắng bệch, vội đứng dậy nói: “Cậu Nghê, chuyện này thật sự chỉ là hiểu lầm, Tiểu Ngư chơi thân với Vĩnh Nhi như chị em ruột, từ nhỏ đến lớn, hai đứa luôn vào phòng, đeo đồ trang sức của nhau!”
“Đúng vậy, sao tôi biết đó là đồ phu nhân Nguyệt Nha tặng chứ.” Mạnh Tiểu Ngư cũng sợ hãi, quay đầu trừng mắt nhìn Tống Vĩnh Nhi, oán giận: “Cậu cũng thật là! Sao không cất đồ phu nhân Nguyệt Nha tặng vào trong két sắt vậy? Tùy tiện để trong hộp trang sức như thế, tớ còn tưởng nó như mấy món khác!”
Tống Vĩnh Nhi cười khẩy, ‘cảm thấy như mấy món khác’, vậy sao lại chọn trúng đôi ngọc trai vàng này trong nhiều đôi bông tai như thế?
Mạnh Tiểu Ngư cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-la-nghien/1771962/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.