9 giờ sáng.
Sau khi thu dọn ổn thỏa, Tống Vĩnh Nhi và Lăng Ngạo cùng lên xe quay về thành phố M.
Nhìn cảnh vật xa dần ngoài cửa sổ, trong lòng Tống Vĩnh Nhi biết rõ, chuyến đi này sẽ là chuyến đi cả đời khó quên của cô.
Nhớ tới dấu hôn trên ngực, trong lòng cô hơi rối rắm, quay mặt lại nhìn Lăng Ngạo, cô vừa chuẩn bị mở lời, lại thấy một tay Lăng Ngạo ôm chân mình, bóp nhẹ.
Lúc này cô mới nhớ ra chuyện anh bị ngã.
Ngã từ trên xe lăn xuống, phải đau đến thế nào chứ!
“Đáng đời!”
cô thầm mắng một câu, sán lại gần, duỗi bàn tay trắn mềm ấn lên chân anh: “Đau?”
Lăng Ngạo: “Ừ.”
Mặc cho bàn tay nhỏ xinh của cô bóp lên chân mình, bàn tay to lớn của anh buông dần ra.
Không lâu sau, Tống Vĩnh Nhi mặt mày sửng sốt nhìn Lăng Ngạo: “Hai chân của anh không thể đi lại, nhưng anh vẫn có cảm giác?”
Chuyện này quả là quá thần kì!
Hai chân đều có cảm giác, còn biết đau, nhưng lại không thể đi được, đây là chuyện gì thế?
Lăng Ngạo: “…”
Tống Vĩnh Nhi lập tức buông tay, lấy điện thoại của mình bắt đầu lên mạng tìm kiếm thông tin về chuyện này.
Trần An nhìn qua gương chiếu hậu, dè dặt liếc mắt nhìn biểu cảm của Lăng Ngạo, nhưng mặt Lăng Ngạo đang nhìn ra ngoài cửa số, con ngươi đen sáng ngời mang một tia thâm trầm khác lạ.
Khúc Thi Văn ngồi trên ghế phụ, rót cốc sữa, sau khi uống hai ngụm, lại cẩn thận liếc nhìn Tống Vĩnh Nhi, nhưng thấy đôi mắt Tống Vĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-la-nghien/1771930/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.