Bởi vì uống bia nên Sơ Hạnh hiếm khi phá vỡ đồng hồ sinh học cố định của mình.
Ngủ một giấc tới trưa mới tỉnh dậy.
Tin nhắn mới nhất của Cận Ngôn Châu gửi cho cô là vào lúc 8 giờ.
Sơ Hạnh ngái ngủ trả lời anh: “Em vừa tỉnh…”
Cận Ngôn Châu đáp lại cô ngay với một gói biểu tưởng con heo.
Sơ Hạnh không đồng tình, tự bào chữa: “Lần này là ngoài ý muốn! Anh biết đấy, em thường dậy rất sớm.”
Cận Ngôn Châu nói: “Lần sau còn dám uống không?”
Sơ Hạnh nghịch ngợm trả lời anh: “Lần sau vẫn dám làm!”
Cận Ngôn Châu: “?”
Sơ Hạnh: “Nhất định em sẽ chọn uống bia khi có anh bên cạnh! Đừng lo lắng!”
Nhìn thấy tin nhắn cô gửi, cười hừ một tiếng, chẳng biết phải nói gì với cô.
Cứ yên tâm về anh như vậy à?
Cận Ngôn Châu đổi chủ đề, hỏi: “Buổi trưa muốn ăn gì?”
Sơ Hạnh đáp: “Bỗng nhiên muốn ăn bánh ngọt!”
Sau đó, cô nhanh chóng gửi tiếp: “Em muốn tự mình làm bánh! Ngôn Ngôn, chúng ta đến tiệm bánh DIY để làm bánh đi?”
Cận Ngôn Châu: “Làm bánh có gì hay?”
Giây tiếp theo, anh trực tiếp gửi địa chỉ tiệm bánh, nói: “Cái này chúng ta có thể tự làm ở nhà được.”
Sơ Hạnh cầm điện thoại mỉm cười.
Ngôn Ngôn sao mà đáng yêu quá vậy.
Rõ ràng ngoài miệng tỏ ra chê bai nhưng đã tìm xong tiệm bánh giúp cô rồi.
Sau đó, Cân Ngôn Châu lại gửi tin nhắn: “Thế em tắm trước đi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-hanh/3482703/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.