Cận Ngôn Châu vẫn chưa trả lời Sơ Hạnh, cô đã vội vàng nói: “Cậu ở ngoài nhà vệ sinh nữ đợi mình, nói chuyện với mình là được.”
Cận Ngôn Châu: “...”
Cậu không nói gì, xoay người đi ra ngoài trước.
Sơ Hạnh giống một cái đuôi nhỏ theo sát cậu, vì sợ rằng cậu sẽ bỏ rơi cô.
Cô vừa đi, vừa nhỏ giọng đọc “Maka baka”, giống như đang tự thôi miên chính mình, làm như thế cảm thấy không còn sợ nữa.
Cận Ngôn Châu nghe cô liên tục lặp đi lặp lại mấy câu “Maka baka”, khóe miệng không kìm lòng nổi mà khẽ nhếch lên, sau đó nhanh chóng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, đem ý cười che đi.
Nhà vệ sinh ở cuối hành lang.
Đến cửa phòng vệ sinh nữ, Cận Ngôn Châu dừng bước, giọng nói ra vẻ không kiên nhẫn nói: “Nhanh lên.”
Sơ Hạnh lập tức chạy vào.
Giây tiếp theo, giọng nói nhuộm sợ hãi vang lên: “Cận Ngôn Châu.”
Cận Ngôn Châu đáp: “Ừm.”
Sơ Hạnh lại gọi: “Cận Ngôn Châu?”
Cận Ngôn Châu tiếp tục: “Ừm.”
Sơ Hạnh nói: “Cậu nói chuyện đi…”
Cận Ngôn Châu không giỏi nói chuyện có chút đau đầu, hỏi: “Nói cái gì?”
Sơ Hạnh không dám dừng miệng lại, lập tức trả lời cậu: “Chuyện gì cũng được.”
Cận Ngôn Châu lại bị làm khó, không biết nên nói cái gì.
Gần kỳ nghỉ, đã có một số lượng lớn học sinh rời khỏi trường.
Cộng với thời gian này cũng chẳng còn sớm, toàn bộ tòa nhà giảng dạy đều rất yên tĩnh.
Lúc nãy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-hanh/2552581/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.