Sơ Hạnh rất không quen các bạn học có mối liên hệ bình thường bỗng nhiên cư xử khác lạ, cực kỳ nhiệt tình và quan tâm đến cô.
Chẳng hạn như lúc này, Tôn Vi đột nhiên nắm tay cô tình cảm không buông.
Cô rút tay ra khỏi tay Tôn Vi trước, sau đó không hiểu hỏi lại: “Tại sao cậu không tự mình đưa? Chẳng phải cậu có Q.Q của cậu ấy sao? Trực tiếp hẹn cậu ấy ra rồi tặng cho cậu ấy là được thôi.”
Trên mặt Tôn Vi thoáng qua một tia mất tự nhiên, sau đó cô ấy cười để che đi sự xấu hổ của mình: “Thật ra cậu ấy không thêm ID Q.Q của mình, cho nên mình sợ tặng quà cho cậu ấy thì cậu ấy sẽ không chịu nhận…”
Cận Ngôn Châu không thêm Tôn Vi.
Nhưng rõ ràng cậu ấy đã đồng ý cô đưa số Q.Q của cậu cho Tôn Vi rồi mà.
Đồng ý cho ID Q.Q, cũng không có nghĩa là đồng ý kết bạn với Tôn Vi.
Cho nên lúc ấy cậu đã đồng ý đưa Tôn Vi số Q.Q, là… Không muốn cô bị lớp phó làm khó dễ sao?
Tựa như bây giờ.
“Hạnh Hạnh,” Tôn Vi dùng ngón tay túm lấy ống tay áo Sơ Hạnh khẽ lay động, giọng điệu thỉnh cầu: “Làm ơn mà, giúp mình một chút được không?”
Sơ Hạnh lắc đầu, lời nói hàm chứa sự xin lỗi, nghiêm túc: “Xin lỗi lớp phó, mình không giúp cậu được rồi.”
“Cậu đã đoán được nếu tự mình đưa sẽ bị cậu ấy từ chối, lỡ như mình thay cậu tặng khẳng định cũng sẽ bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-hanh/2552559/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.