"Thiên ca, nói một chút chứ sao. Lẽ nào so với chúng ta còn ói lợi hại, ngại nói. Hì hì.” Mã Hồng Tuấn vẻ mặt cười bỉ ổi nói.
“Các ngươi.” thấy mọi người nhìn chòng chọc Cậu, Cậu chỉ có bắc đắc dĩ mà nói:
"Có gì đâu chỉ là lần đầu tiên giết chết mười mấy người sau, bởi vì quá mệt mỏi mà trực tiếp ngay tại chỗ đã ngủ"
Nghe được Cậu nói, đám người Đường Tam sững sờ, chợt lúc sau cười ha ha. Cậu nhìn bọn họ cười một lúc rồi quét mắt một cái, cả đám im lại không hé một tiếng. Rồi Cậu nói:
"Cười cái gì cười, lần kia nếu không phải là bởi vì sát nhân trước, tiêu hao nhiều lắm. Ta mới sẽ không ngủ mất đây.”
Nhìn một màn này đại sư, trong lòng cũng không khỏi một hồi vui mừng, cứng ngắc gương mặt hiếm thấy lộ ra vẻ tươi cười.
“Được rồi, mọi người. Trở về đi.” thấy mọi người pha trò đũ rồi, Cậu cười nhạt nói.
..................
Trở lại tửu điếm, tất cả mọi người có chút mệt mỏi tọa ở trên ghế sa lon, Cậu ngâm nước Hồng Trà xong, uống một ngụm.
“Hô, quả nhiên, loại thời điểm này, uống một chén Hạo Thiên ngâm nước Hồng Trà tốt nhất.” Đái Mộc Bạch vẻ mặt hưởng thụ dựa vào ở trên ghế sa lon, nói rằng.
Nghe được Đái Mộc Bạch lời nói, mọi người, bao vây luôn luôn nghiêm khắc đại sư, cũng không khỏi gật đầu.
“Không nghĩ tới,Hạo Thiên ngươi còn có thể pha trà. Uống trà này, ta cảm giác cũng nữa uống không đi xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-don-tieu-thuyet-he-thong/3258185/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.