Sau khi ở tòa án cả buổi sáng thì buổi chiều Thượng Quan Diệp An lại đưa anh đến một ngôi chùa.
Nơi này là nơi cha mẹ, Diệp Lam và Y Gia đang yên nghỉ. Không phải vì mộ tổ Thượng Quan gia không có chỗ chôn cất, mà Thượng Quan Diệp An đã từ chối, thay vì chôn cất họ ở phần mộ của Thượng Quan gia thì cô đã đưa tro cốt của họ đến ngôi chùa này.
Với những chuyện mà cha mẹ và Diệp Lam đã làm thì họ không còn mặt mũi nào dám nhìn liệt tổ liệt tông Thượng Quan gia, nhưng ở đây thì khác… Một nơi trang nghiêm, linh thiêng lại còn thanh tịnh sẽ gột rửa được tâm hồn của họ, cô cũng hi vọng kiếp sau… Nếu có kiếp sau thì hãy để ba người họ trở thành một người tốt cho người, ích cho đời.
Còn cô cháu gái số khổ Y Gia thì cũng được đặt ở đây, bên cạnh mẹ của nó. Cuộc đời của Quý Tín Hào đã bị Diệp Lam làm cho rối tung rối mù hết cả lên, nhưng đứa bé Y Gia này thì lại được cha nó yêu thương hết mực, chỉ là nó không có duyên làm con gái của Quý Tín Hào thêm đủ lâu… Nhưng Quý Tín Hào cũng đã đồng ý để tro cốt của con gái ở đây, chứ nếu đưa nó đi một nơi xa lạ thì anh ấy sợ con gái sẽ cô đơn và lạc lõng, ở với mẹ thì vẫn hơn.
Đi vào bên trong chùa, nhiều sư phụ ở đây đều biết cô, vì mỗi tuần Thượng Quan Diệp An đều đến đây để làm từ thiện,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nay-yeu-em-nhieu-hon-hom-qua/2600460/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.