Editor: Nhất Dạ Diễm Vũ
*** ***
Nói tóm lại, mỗi người trong bọn họ đều bày tỏ sự xúc động.
Khán giả cũng xem đến vô cùng cảm động, như nhìn thấy ánh sáng nhân ái rực rỡ bên trong chính mình, còn có nhân phẩm của tiểu ca ca mình thích thật sự rất tốt đẹp, yêu quý người nhỏ kẻ yếu, cực có ý thức trách nhiệm xã hội.
Nhưng mà, không hề bất ngờ chút nào.
Tạ Trản lại hoàn toàn khác.
Những thí sinh tham gia nam đoàn khi nghe viện trưởng nói, bên trong có rất nhiều trẻ nhỏ bị cha mẹ ném ở trước cửa viện phúc lợi, thậm chí còn có người mẹ trẻ hai mươi tuổi, đem con gái mình ném vào viện phúc lợi đến ba lần, cuối cùng vì để viện phúc lợi không mang con gái về trả cho cô ta, cô ta còn dứt khoát dọn đồ đi thành phố khác sống.
Những thí sinh khác nghe xong đều biểu hiện ra cảm xúc khiếp sợ, khó có thể tin, đau lòng, oán giận.
Mà Tạ Trản, mặt không biểu cảm.
Nội tâm không chút gợn sóng.
Hắn còn có thể như thế nào?
Giả vờ mình trước giờ chưa từng nghe qua loại chuyện không thể tưởng tượng này?
Hắn không có cảm thụ.
Không có xúc động.
Chỉ có chết lặng.
Thậm chí trước kia khi còn nhỏ, còn có chút hâm mộ đãi ngộ trong viện phúc lợi...
Có thể ăn no, mặc ấm, không cần mỗi ngày bị đánh bị mắng, vận khí tốt còn có thể được người ta nhận nuôi.
Lòng thương cảm thật quý, người có lòng thương cảm, cơ bản đều được ăn no mặc ấm. Chỉ có từng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nay-vai-phan-dien-rat-ngoan/1018624/chuong-196.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.