Editor: Nhất Dạ Diễm Vũ
*** ***
"Ngọc tiểu thư, lòng dạ tôi hẹp hòi như vậy, tham tiền như vậy, vì tiền mới bằng lòng đến bên cô, có phải cô thấy tôi có nhiều khuyết điểm, sẽ ít thích tôi một chút không?"
Thời điểm Tạ Trản nói lời này, vẫn luôn gắt gao chăm chú nhìn Phồn Tinh.
Ngọc tiểu thư, cô ngàn vạn lần... đừng ghét bỏ tôi!
Tạ Trản chính là tiểu yêu tinh làm trời làm đất, ngoài miệng đem chính mình bỡn cợt không đáng một đồng, nhưng tâm lý vẫn hy vọng đại lão nói với hắn, hắn rất tốt, cô rất thích hắn.
Hắn một lần lại một lần thử, tâm đều theo đó biến đổi, chậm rãi đem chính mình lún sâu vào.
Phồn-siêu-thẳng-nữ-Tinh vỗ vỗ vai Tạ Trản, nói lời thấm thía an ủi: "Khuyết điểm nhiều, từ từ sửa lại là được."
Tạ Trản: ". . ." Không, đây không phải hoa ngôn xảo ngữ hắn muốn nghe.
Tuy rằng hắn biết mình nhiều khuyết điểm, nhưng cũng không hy vọng cô chính miệng khẳng định như vậy!
Cái này. . .
Đồ đầu gỗ!
Tạ Trản tức đến tự bế, co người ngồi một bên, không thèm nói câu nào.
Càng nghĩ càng giận, cô còn không tới dỗ hắn!
Phồn Tinh làm gì có thời gian dỗ, súp nghêu phải ăn khi còn nóng, chứ để nguội rồi ăn không ngon.
Đại lão chỉ lo ăn súp nóng hầm hập, Sưu Thần Hào vì quá đau lòng Chiến Thần ba ba nó, không kìm nén được nhắc nhở: 【Cô đến dỗ dỗ hắn! Chẳng lẽ cô không phát hiện, mỗi lần hắn tự hạ thấp chính mình, đều là muốn cô đến dỗ hắn sao?】
Tuy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nay-vai-phan-dien-rat-ngoan/1018611/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.