Thẩm Anh Bác cảm thấy phiền phức muốn chết. Nếu hắn có thể thuận lợi bắt được Ngọc Phồn Tinh thì đã có thời gian đi đối phó gã con hoang Tạ Trản kia rồi.
Khi hắn vừa nghĩ đến cô thì hệ thống dưỡng thành bá tổng trong đầu hắn lại như phát điên, liều mạng khen ngợi cô ta xinh đẹp thú vị rồi bắt buộc hắn phải tán đổ được cô ta.
Hắn sắp bị cái hệ thống chó chết làm tức chết rồi!
Con người ai chẳng có tâm lý phản nghịch, nếu mỗi ngày đều có người ở bên tai nói nhất định phải thuần phục một cô gái...
Mẹ nó không phiền thì là gì?
Nhất là... Thẩm Anh Bác cảm thấy cả đời này hắn sẽ không vượt qua được nỗi sợ rau quả đấy! Chết tiệt!
Đã nửa tháng rồi hắn không chạm vào thức ăn chay. "Răng anh dính rau" tựa như ma chú khiến mỗi lần hắn ăn gì đều nhớ đến.
Nửa tháng toàn ăn thịt làm hắn táo bón một khoảng thời gian rất dài. Hơn nữa người ta còn nhìn thấy rõ ràng hắn béo lên trông thấy.
Tổ quay phim đã nhắc nhở hắn nếu không giảm béo thì lúc lên hình rất khó coi. Thẩm Anh Bác tức giận đến mức phun máu...
Đã là đồ bỏ đi chẳng lẽ có thể tranh giành với hắn sao?
[Cậu làm cái gì thế? Sao còn chưa hành động? Cậu còn muốn mở hậu cung thu nạp phi tần, vô số mỹ nữ, bước lên đỉnh cao cuộc sống không hả?]
Má nó! Cái hệ thống chết tiệt kia lại thúc giục hắn.
Tạ Trản mất kiên nhẫn nói: "Nhắc gì nhắc lắm thế! Mày không để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nay-vai-phan-dien-rat-ngoan/1018593/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.