(Mọi người chịu khó tương tác với mình xíu nhé, thank bài hay cmt gì cũng được, chê hay khen truyện cũng được. Nếu không có các bạn, mình sẽ không còn động lực để dịch truyện đâu. Yêu các bạn nhiều.)
Mũi đau, mặt đau, ngực đau, nửa thân dưới đau, chỗ nào cũng đau cả.
Cú ngã này khiến Tạ Trản cảm thấy cuộc sống chẳng còn gì lưu luyến nữa.
Quỳ rạp dưới đất như con cá ướp muối không nhúc nhích, giả vờ như mình đã chết rồi.
Hắn có thể cảm nhận được luồng máu ấm nóng liên tục chảy ra từ lỗ mũi. Nếu được hãy cho hắn chết vì chảy hết máu đi cũng tốt.
Thể diện của hắn đã mất sạch, để hắn chết đi!
Vẻ mặt Phồn Tinh hoang mang, Tạ Trản rất trắng, kiểu trắng tái không sức sống. Đại lão nhìn người trắng bệch kia đang quỳ rạp dưới đất, biểu cảm lại thành ra như vầy. . . (⊙_⊙). . .
Hình như... Cũng rất đẹp.
"Cậu đứng lên đã, nếu không mặc quần áo sẽ cảm mất." Tạ Trản nằm sấp dưới đất tròn 2 phút, Phồn Tinh thong thả ngáp một cái cảm thấy buồn ngủ rồi.
"Không dậy nổi!" Tạ Trản ồm ồm nói, "Để tôi chết quách đi!"
Không chết thì sống nhục lắm!
Làm gì cũng không được, từ nhỏ đến lớn đều như thế vậy hắn sống có ích gì chứ?
Ngay cả việc này cũng không làm xong, chết tại chỗ còn hơn!
Đại lão rất vô tình, may là yêu tinh nhỏ này không biết trong lòng cô đang nghĩ cái gì. Nếu không lúc này hắn sẽ bật dậy, chống nạnh chửi đổng.
Ngáp thêm một cái.
Phồn Tinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nay-vai-phan-dien-rat-ngoan/1018591/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.