Editor: Mai Tuyết Vân
Sau khi ăn cơm xong, từ Mộc gia trở về Từ gia, tổ mẫu Lý thị thấy Từ Thụy Khanh trở về, không hài lòng nói: "Cả ngày chỉ biết đến nhà người khác ăn chực, ai không biết còn tưởng nhà ta bạc đãi ngươi! Tám trăm năm còn chưa hết tham ăn, còn biết đường trở về!''
Thái độ của Từ Thụy Khanh vẫn đúng mực, kiềm lại, không tranh cãi.
Một khi phản bác, đó là tội bất hiếu.
Hắn muốn làm một người đọc sách, nhất định không thể gánh tội danh bất hiếu trên lưng.
Cùng lúc đó, phụ tử Tam thúc Từ gia, Từ Tử Hàm vừa bước xuống từ xe bò, trong tay còn cầm quạt học đòi văn nhã, bày ra vẻ nho sinh lên trấn đọc sách.
Lý thị nhanh chóng chạy ra đón, hỏi han ân cần.
“Sao hôm nay lại bất ngờ trở về? Có phải bạc không đủ dùng à?”
Từ Thụy Khanh thấy thế, cúi đầu xuống, không nhìn ra cảm xúc.
Lớn lên trong một hoàn cảnh vô cùng bất công, hắn đã sớm không còn hy vọng gì vào thân thích, tổ phụ tổ mẫu thiên vị, hắn cũng hiểu rõ.
Điều duy nhất khiến hắn cảm thấy không cam lòng, chính là Tam thúc và Từ Duệ chỉ là người bình thường.
Dựa vào đâu mà bắt hắn hy sinh tiền đồ của hắn, để cung phụng cho hai kẻ tầm thường?
Quả nhiên phụ tử Tam thúc trở về vì hết bạc.
"Mẫu thân, nho sinh ở thư viện định lên huyện học, cần ít ngân lượng để lo liệu.''
Từ Tử Hàm mặc trường sam của thư viện trên trấn, nhưng nhìn thế nào vẫn là chó đội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nay-vai-phan-dien-rat-ngoan/1018495/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.