Editor: Mai Tuyết Vân
Phồn Tinh nghiêng đầu bắt đầu xâu chuỗi các suy nghĩ, học một hiểu mười: Thích Hà là bông hoa nhỏ, còn không nghe lời như vậy. Nếu là người khác thì sao có thể khiến hắn nghe lời chứ?
Trái lại cô sẽ đối xử tốt với hắn.
Đứa trẻ ngoan thì mới giống đóa hoa nhỏ cần bảo vệ.
Còn khi không ngoan...
Đánh!
Phồn Tinh suy nghĩ một lát, bất ngờ trong mắt thoáng qua chút hung tàn.
Sưu Thần Hào lập tức hoang mang, có một dự cảm xấu, cô đang nghĩ gì vậy?
Bà nội này lại đang nghĩ cái gì thế!
Ánh sáng phía trước bị che khuất, Phồn Tinh chậm rãi ngẩng đầu lên có chút tò mò, là ai ngăn cô suy nghĩ?
Vợ chồng Vân Tiếu Hòe đến đây, bà ngoại lảo đảo vài cái mới đứng dậy.
Lúc nhìn thấy vợ chồng Vân Tiếu Hòe có chút miễn cưỡng, dù sao bà lão cũng rất lo lắng Phồn Tinh bị đưa về nhà họ Vân.
"Tinh Tinh, mau chào ba mẹ đi.""
Phồn Tinh nghiêng đầu nhìn Vân Gia Duyệt có bộ dạng giống mình như đúc có chút hiếu kỳ. Cuối cùng dưới sự thúc giục của bà ngoại, chào vợ chồng Vân Tiếu Hòe một tiếng.
Đoàn người tiến vào khách sạn ăn cơm.
Ngụy Tử Trác lại quan sát kỹ Phồn Tinh.
Cô bé nhỏ ngốc nghếch, bộ dạng đáng yêu ngây thơ, không biết vì sao lại khiến hắn cảm thấy giật mình.
Không phải loại rung động giữa nam và nữ, mà là trong lòng thẫn thờ.
Giống như người đi trên đường nhìn thấy một chú cún con chưa cai sữa mắt mù, sẽ không kiềm được mà vươn tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nay-vai-phan-dien-rat-ngoan/1018446/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.