Tố Lệ Đào nằm yên trên giường bệnh, may thay thân thể không bị thương quá nặng chỉ bị nứt xương gót chân.
Sự đau đớn bên dưới chân nào có bằng nỗi đau trong tâm can đang mục rữa, cô khóc đến ướt gối cũng chẳng thấy ai bên cạnh. Cánh cửa phòng chợt mở, trợ lý của anh bước vào đặt trên bàn một tô cháo nóng.
" Phu nhân ăn cho lại sức. "
" Chồng tôi đâu? "
Trợ lý yên ắng không dám đối diện thẳng mặt, đứng dậy cúi chào rồi rời đi. Lúc này anh mới xuất hiện, tiếng bước chân chậm rãi tiến gần, mùi hương ấy lại tỏa rộng cô cảm nhận được mỗi khi anh ở cạnh.
" Tố Lệ Đào cô điên rồi sao? "
" Cô có biết đó là lầu 3 không? Cô muốn chết tới vậy à? "
Lệ Đào nước mắt lưng tròng tựa người ngồi dậy muốn đáp lại.
" Hàn Chi Sơ, chi bằng chúng ta hãy ly hôn đi."
Câu nói như vứt một ngọn đuốc xuống biển lửa, lòng nóng giận đạp đổ bàn phía trước khiến tô cháo nóng văng lên người cô. Anh hốt hoảng chạy đến lau sạch, cô chỉ có thể cười khổ nhìn anh.
Cơn giận của anh cũng dần nguôi, từ tốn ngồi cạnh cô như muốn hỏi đôi điều.
" Lí do gì khiến cô phải làm tới mức này. "
Lệ Đào lắc nhẹ, tay chạm vào lòng bàn tay ấm áp. Bỗng chốc Hàn Hoa Nguyệt chạy vào bày ra vẻ mặt lo lắng.
" Trời ơi con dâu!! Con không sao đó chứ? Mẹ lo cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nay-thieu-phu-nhan-lai-muon-ly-hon/2618961/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.