Ân tình như gió thoảng mây trôi, Lệ Đào cất giấu nỗi nhớ nhung cố kìm nén buộc bản thân tự bước đi trên con đường của riêng mình khi không phụ thuộc vào chồng.
Công việc bán thời gian rất lâu mới kiếm được chỉ vì thay đổi chốn định cư tránh mặt chồng mà mất sạch.
Mãn Tự Phong dốc sức chạy tìm mọi nơi gần đó mới giúp cô có một công việc mới, là một phục vụ tại quán cà phê trung cấp.
Cô cảm động luôn miệng cảm ơn nghĩa tình.
" Từ nhỏ anh đã luôn giúp em mọi việc, ân tình này có dùng cả đời cũng không trả hết. "
" Chuyện nhỏ em không cần khách sáo với người thân vậy đâu. "
Ngay ngày đầu đi làm cô vẫn còn là một nhân viên chân ướt chân ráo chuyên chạy việc vặt, sự cố gắng và lòng quyết tâm của cô khiến chủ quán mủi lòng chiếu cố rất nhiều.
Nhận được sự đồng cảm từ ông chủ, động lực to lớn lại khiến cô chăm chỉ hơn, dốc toàn lực vào mọi việc được bàn giao.
Cuộc sống tay trắng khởi nghiệp cũng được thuận buồm xuôi gió, dù không kiếm được nguồn thu quá lớn nhưng đối với cô đã là cả một khoảng trời tốt đẹp và bình yên.
Vẫn như mọi ngày bưng bê phục vụ cho khách hàng, cô gặp được một người phụ nữ cỡ thiếu niên còn trẻ, trên vai đeo chiếc balo nặng trĩu khoác trên mình bộ đồng phục học sinh.
Miệng ngậm kẹo mút tươi cười nhìn menu hí hửng đặt trước hai ly nước ép táo, đặt luôn tờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nay-thieu-phu-nhan-lai-muon-ly-hon/2618905/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.