" Đào Đào? "
Anh bước lặng khẽ gọi cô vài tiếng, Lệ Đào trầm mặc dán chặt ánh nhìn vào di ảnh người mẹ quá cố, ngón tay lả lướt chạm lên gương mặt thân quen đã rời xa cô mãi mãi.
Cổ họng bị dồn nén khó mở lời, anh ôn nhu nhìn cô bước đến thật chậm. Bờ vai gần kề đủ để cô tựa lên cho một cảm giác an tâm.
" Tôi nhớ mẹ… "
Gia đình cô mất hết cả rồi, không một ai bên cạnh lúc cô thấy vui nhất cũng như buồn nhất. Thật đáng tiếc…
" Không phải còn anh sao? "
" Chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ ly hôn, tới lúc đó anh còn là gì đối với tôi nữa chứ… "
Ngón trỏ động nhẹ đưa cả bàn tay lên vai cô ôm thật chặt.
" Dù có trở thành người dưng qua đường bị em phớt lờ tới vạn lần, anh vẫn không ngừng yêu em. "
Thân nhiệt nóng ran lan man đỏ bừng toàn mặt, cô vội đẩy người anh ra ấp úng phủ nhận.
Không muốn để cô lọt khỏi tầm mắt, bộ dạng ngượng ngùng khiến anh khó lòng kìm nén kéo mạnh hôn cô thật sâu.
Hai tay bị nắm chặt cố định bởi một tay to con của anh, đôi môi bỏng nhiệt quấn lấy nhau mãnh liệt khó rời.
Toàn thân lấn án ghì chặt cô trên giường êm, cao trào cởi nút áo bị cô ngăn lại.
" Anh quá phận rồi! "
Hàn Chi Sơ nhếch nhẹ bên mép cười gian tà, lật mình để cô cưỡi trên người.
" Chồng em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nay-thieu-phu-nhan-lai-muon-ly-hon/2618890/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.