Mãn Tự Phong thở dài lấy một hơi bất lực, tính tình ngang ngược không chịu dưới cơ người khác như cô khiến anh mệt mỏi không ít.
" Nếu nhóc đã chắc chắn tới vậy, tôi cũng không ép. "
Vừa nói liền đứng dậy xoa nhẹ đầu cô cổ vũ khích lệ, đôi chân đã đặt xuống cất bước về phía cánh cửa. Mãi cho tới khi anh khẽ chạm tay lên chốt cô mới giật mình hoảng loạn hét lớn mong cứu vãn tình hình.
" Chú!! Cháu sai rồi! "
" Xin hãy kèm cặp cháu cho tới khi tốt nghiệp!!! "
Mãn Tự Phong đứng lại ngay đó nở nụ cười thỏa mãn như đạt được ý muốn, gót chân quay ngược trở lại niềm nở trêu trọc.
" Sao vậy? Không phải nhóc ghét tôi tới gần lắm sao? "
Cao Điệp Vy quay mặt đỏ bừng xấu hổ, vừa giây trước đẩy người ta ra không chút do dự, giây sau lại nài nỉ anh ở lại mới khiến tâm trạng khó tả không thốt lên lời.
Bị chọc cho tới thẹn, cô không nghĩ ra được kế nào khác ngoài việc giả vờ ngủ.
Thoáng chốc đã yên lặng ngủ say, anh thừa biết nước đi của cô nhưng không muốn vạch trần. Miệng không thể khép lại cứ thế toát lên nụ cười hạnh phúc.
" Nhóc con thật lắm trò. "
Cũng vì đã đạt được tâm ý, anh giúp cô cất gọn bài kiểm tra điểm kém vào hộc tủ của Hàn Chi Sơ.
Lòng nhẹ nhàng thư thả bước đi trở về nhà.
Tố Lệ Đào nhìn sơ qua nét biểu cảm của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nay-thieu-phu-nhan-lai-muon-ly-hon/2618868/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.