Ký ức lũ lượt ùa về như thủy triều, cuốn lên rất nhiều chuyện cũ năm xưa, giữa lúc mơ màng hồ đồ, Thẩm Tri Huyền cảm thấy mình như sống lại một đời.
Trên thực tế cũng là như thế.
Khi thoát khỏi huyễn cảnh, cả người y ngẩn ngơ thất thần, một lúc lâu sau bỗng nhiên rút kiếm vung lên, kiếm khí xẹt qua bụi hoa, chém đứt vô số đóa hoa, rơi tán loạn xuống đất.
Thẩm Tri Huyền thở dốc một tiếng, lấy lại bình tĩnh, trong lòng nổi lên cảm giác hoang đường "Thì ra là thế".
Uổng công y luôn cảm thấy mình là người ngoài cuộc xuyên vào sách, hóa ra tất cả đều là giả!
Thì ra y chính là bổn tôn thật!
Lúc Ôn Tông chủ cứu y ra khỏi vùng biển quỷ dị kia, cũng đã mang hồn phách bán ma của bộ xương trắng đó đi.
Khi ấy y bị thương nặng, giãy dụa giữa ranh giới sống chết, chỉ còn treo lại một hơi thở, còn chưa kịp về Thanh Vân Tông đã bị hồn phách của bán ma đó nửa đường nhân cơ hội đoạt xá.
Mà cùng lúc đó, kiếm linh của Sương Hồi vì chịu ảnh hưởng của chủ nhân, trước đó còn đánh một trận ác liệt với ác giao nên nguyên khí đại thương, cũng chìm vào ngủ say, chân tướng cứ vậy mà bị che giấu.
Ôn Tông chủ hợp lực với tứ trưởng lão, dùng hết sức lực, tiêu hao vô số linh đan linh dược mới miễn cưỡng giữ được người, nhưng Ôn Tông chủ còn chưa kịp mừng đã mơ hồ thấy có gì đó không đúng.
Sau khi bán ma đoạt xá, cũng không thể tiếp thu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nay-su-ton-cung-gian-nan-cau-sinh/543888/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.