Đêm đó, Bùi Lâm đã ngồi rất lâu trong phòng ngủ của Giang Triều.
Đầu gối hai người chạm vào nhau, chen chúc trên sô pha nhỏ, dù ngồi không mấy thoải mái nhưng chẳng ai có ý định nhúc nhích.
Họ cứ lặng lẽ ngồi đó, không ai nói với ai lời nào.
Khoảng 12 giờ đêm, Giang Triều cuối cùng cũng lên tiếng.
Anh khẽ chạm vào mái tóc bên tai Bùi Lâm, thấp giọng nói: "Được rồi, tóc em khô rồi, giờ có thể đi ngủ."
Nghe vậy, Bùi Lâm khẽ hất mái tóc, những sợi tóc mềm mại nhẹ nhàng lướt qua má.
Cậu đưa tay lau mặt, mệt mỏi nói: "Ừm, em đi ngủ đây."
Nói rồi cậu có chút áy náy: "Làm lỡ mất giờ nghỉ ngơi của anh rồi, A Triều."
Giang Triều vỗ nhẹ l*n đ*nh đầu cậu, đáp: "Em nói gì đấy?"
Anh dường như không mấy hài lòng với câu nói này, bèn kéo nhẹ lọn tóc sau gáy Bùi Lâm, nói: "Giữa chúng ta em không cần phải khách sáo như vậy."
Bùi Lâm mỉm cười biết ơn rồi đứng dậy.
"À, mấy nay em cứ quên mất." Bùi Lâm quay đầu nhìn về phía phòng vệ sinh, "Phòng vệ sinh trong phòng ngủ chính bao giờ mới sửa lại phần chống thấm thế anh?"
Giang Triều nói: "Mấy hôm trước anh gặp Chu Hàm Xuyên ở dưới lầu, có nhắc với cậu ta một tiếng rồi. Đợi bên nhà cậu ta khô hẳn, mình sẽ cho thợ đến đục gạch phòng vệ sinh nhà mình ra để làm lại chống thấm."
Chuyện này thì không phiền phức, chỉ là quá trình sẽ kéo dài. Giang Triều bất đắc dĩ nói: "Chắc cũng phải mất nửa năm."
Khoảng cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nay-mc-bui-con-yeu-tham-anh-khoa-tren-khong/5292213/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.