Giang Triều dẫn Bùi Lâm lách qua đám đông, lặng lẽ rời đi từ phía hậu trường.
Trời đã rất khuya, bên ngoài tối đen như mực, chỉ có trên đường vẫn còn náo nhiệt.
Ngày mai Giang Triều được nghỉ bù, vừa hay có thể nghỉ ngơi một đêm, nhân buổi biểu diễn này, anh hiếm khi được thả lỏng hoàn toàn.
Hai người tìm một quán ăn gần đó, đồ ăn khuya nóng hổi vừa mới được bưng lên bàn, điện thoại của Giang Triều đã bị Mông Lượng kh*ng b*.
"Nè, cậu quá đáng thật đó!" Mông Lượng lên án, "Bọn này hát thêm một bài nữa đi xuống thì cậu đã chạy mất rồi! Cậu đáng ghét thật đấy!"
Giang Triều nghe một lúc, đặt điện thoại lên bàn rồi chuyển sang chế độ im lặng, tự mình ăn uống.
"Chà, con người anh." Bùi Lâm nói anh, thuận tiện cầm lấy điện thoại, "Anh Mông, xin lỗi nhé."
Mông Lượng: "Tiểu Bùi Lâm! Em cũng học thói xấu của cậu ta rồi!"
Mông Lượng đau lòng đến tột cùng: "Hai người quá độc ác! Phải mời tôi một bữa đồ nướng tôi mới nguôi giận được!"
Giang Triều bên này tâm trạng khá tốt, nghe y lải nhải phàn nàn một hồi lâu mới cười nói một câu "cậu đừng tới đây", sau đó cúp điện thoại.
Sau khi ăn qua loa bữa tối, Giang Triều dường như vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn. Anh lướt điện thoại tìm một lúc, rồi đột nhiên nói ra một địa danh.
"Sông Lưu Hâm" anh hỏi Bùi Lâm, "Đi không? Anh về nhà lấy xe?"
Tim Bùi Lâm khẽ động: "Đi!"
Rồi lại do dự nói: "...Có bị cảnh sát giao thông bắt không anh?"
Giang Triều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nay-mc-bui-con-yeu-tham-anh-khoa-tren-khong/5292205/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.