Trong ba bốn năm qua, Bùi Lâm rất ít khi về nhà, mối quan hệ với Bùi Trọng Thế cũng chẳng nóng chẳng lạnh.
Lúc tâm trạng tốt thì có thể nói được vài câu, lúc tâm trạng không tốt thì lại là những trận cãi vã không hồi kết.
Lần nghiêm trọng nhất, Bùi Lâm đã hất đổ cả bàn mạt chược của nhà mình ngay trước mặt mấy người bạn chơi bài của ba cậu.
Sau đó, cậu mang theo một thân mệt mỏi trở về nơi ở của mình, kể lại tình hình lúc đó cho Giang Triều một cách thản nhiên.
Giang Triều, người trước nay vốn luôn bình thản đối mặt với mọi thứ xung quanh, lần đầu tiên sững sờ tại chỗ, rất lâu sau anh vẫn không nói được câu nào.
Sau đó, Giang Triều cũng chỉ im lặng vỗ vai Bùi Lâm, khẽ nói một câu: "Em đừng buồn."
Đêm đó, Bùi Lâm ngồi trên sofa trong phòng khách khóc rất lâu. Cậu nói năng lộn xộn rất nhiều điều, nói rằng nhà họ trước đây rõ ràng cũng từng có những khoảng thời gian rất vui vẻ, nói tại sao Bùi Trọng Thế lại trở nên như vậy.
Cậu là người rất ít khi rơi nước mắt, những nỗi khổ trong lòng bao năm qua cũng chỉ có Giang Triều biết.
Sau lần đó, Bùi Lâm rất ít khi vì Bùi Trọng Thế mà đau lòng buồn bã nữa.
Có lẽ là đã nhìn thấu, hoàn toàn chết tâm, cậu không còn ôm ấp kỳ vọng gì ở Bùi Trọng Thế nữa.
Nỗi hụt hẫng thỉnh thoảng vẫn trỗi dậy, có lẽ là vào những lúc thấy được sự quan tâm bất chợt từ Bùi Trọng Thế.
Sau một hồi im
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nay-mc-bui-con-yeu-tham-anh-khoa-tren-khong/5292199/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.