Edit: phuong_bchii
__________________
Bài hát Nguyễn Đào thích nhất thời trung học là một bài hát rất xưa của Đặng Lệ Quân.
《白いアマリリス》, cũng chính là phiên bản tiếng Nhật của 《Châm ngôn tình yêu》.
Là buổi dạ hội chào mừng người mới thời trung học, Bách Văn Viễn từng đàn qua một bài hát, cho nên trong một khoảng thời gian đã trở thành cái mà Nguyễn Đào gọi là "Bài hát yêu thích nhất".
Thật ra nói tiếp thích cũng không phải thích như vậy, nhưng chính là một phần tâm ý mình cũng cảm thấy có chút không chịu nổi.
Càng nhiều chính là, làm sao có thể bị Tô Mạn vạch trần đây?
Cho dù tâm ý của nàng đối với Bách Văn Viễn là hoa trong gương trăng trong nước hoang đường, hiện tại đẩy ra trước mặt Tô Mạn, đều là không chịu nổi, cũng là mất mặt.
Nguyễn Đào vùi đầu vào sô pha, không biết đang suy nghĩ gì.
Tô Mạn đã thay xong quần áo, mặc một bộ quần áo ở nhà xuống, tiện tay đưa cho Nguyễn Đào một bộ đồ ngủ.
"Size của tôi chắc em cũng có thể mặc."
Nguyễn Đào sững sờ nhận lấy quần áo Tô Mạn đưa tới, áo ngủ màu hồng nhạt hoàn toàn mới, mặt trên còn in một số hình thù gấu nhỏ đáng yêu, đây là quần áo của Tô Mạn sao?
"Sao chị lại mua loại quần áo này?"
"Em nghĩ tôi nên mặc quần áo gì?"
Trên thực tế, Tô Mạn mặc quần áo gì cũng rất đẹp, có đôi khi ở trong phim mặc bao bố trang điểm phù hợp bối cảnh nhân vật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hom-nay-lai-dang-treu-choc-me-ke/3590116/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.