"Why? Why do I have to come Vietnam? I don"t want" _ Nó hét lớn, đây cũng là lần đầu tiên sau 3 năm nó nói nhiều hơn 3 từ. Papa nó lập tức đáp lại: "You must go to Vietnam to direct that company". "Dady...!!" _ Giọng nó yếu dần và đầy thất vọng. Papa nó thẳng thắng, một chút do dự cũng không có: "Not talking! You"ll take off at 7:00 a.m day after tomorrow".Nó cười nhạt miễn cưỡng trả lời: "Ok, Dady..." và chán nản bỏ lên phòng.
Sáng ngày kia...
5:00 a.m. "Maru! Mày còn chưa dậy sao? Dậy mau! Maru...! HÀN LỤC VY!!!" _ Nó đang ngủ thì một giọng nữ hét lớn. Nó nheo nheo mắt, đáp lại: "Hửm?". Nhỏ đã hơi giận rồi, kìm nén:" Bây giờ mày có dậy không? Không dậy là tao không về Việt Nam với mày đâu đấy!" Nó từ từ mở mắt nhìn thấy Shara thì hơi ngạc nhiên hỏi:" Về cùng à?" (Chị Vy ưi... nói quá 3 từ chị chết à???). " Ừ. Tao về với mày." _ Shara nhướng mày trả lời. Nó nhéo nhéo mi tâm:" Ừ." Kéo vali xuống lầu, nó nhọc người chào papa nó một câu cụt lũn:" Bye Bye!" _ Không chờ papa trả lời nó kéo vali ra cửa, chú lái xe hiểu ý nó bỏ vali vào cốp xe. Nó dứt khoác không quay mặt lại, mở cửa xe nó ngồi vào rồi đóng "SẦM" cửa lại. Nhỏ hiểu ý nó nên không hỏi thêm gì nhiều, lẳng lặng lên máy bay và ngủ.
2 tiếng sau... Tại sân bay Tân Sơn Nhất, nó và nhỏ xuống máy bay, ra sảnh chuẩn bị về. Cổng là nơi đông nhất và cũng là nơi trở về Việt Nam.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoi-uc-dep-nhat/1324593/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.