“Anh cười cái gì?”
Tử Đằng khó hiểu.
“Không có gì, có chỗ này anh muốn đưa em đến xem.”
Nam Phong nhanh lấy lại vẻ mặt bình tĩnh nói. Giờ anh còn có một kế hoạch kế mà.
“Chờ đã…”
Nam Phong vậy mà kéo cô đi như bay trong khi cô vẫn còn đang giả mang thai. Nhưng biết làm sao bây giờ, người kéo đi nhanh quá, cô không cản lại được cơn cuồng phong này.
…
“Tự nhiên đưa em đến nơi trống trãi này làm gì? Rồi vậy là xem dữ chưa?"
Tử Đằng nhìn xung quanh chỉ có mỗi mảnh đất trống khiến cô chỉ muốn đấm cho tên nào đó vài phát.
“Em chưa nhìn kỹ sao thấy được.”
“Nhìn kỹ chỗ nào.”
Cô cố banh to hai con mắt của mình ra để tìm kiếm thứ mà Nam Phong nói.
“Không có thấy.”
“Tại sao em lại nhìn đi nơi khác trông khi người em cần nhìn là anh mới đúng.”
“Hả!”
Cô ngơ ngác quay đầu lại thì một đóa hoa tươi đã ở trước mặt. Cảnh quan đơn sơ cũng biến mất mà thay vào đó chính là một khu vườn hoa đầy màu sắc, khiến cô bất ngờ đứng ngây người tại chỗ.
“Tặng em những bó hoa tươi đẹp và đầy màu sắc, năng động giống như em.”
Tử Đằng tò mò hỏi:
“Vì ngày gì?”
“Vì ngày…anh cầu hôn em.”
Cô xúc động đến nỗi không biết đáp lại anh câu gì.
Nam Phong khuỵu gối xuống, anh mở chiếc hộp đã chuẩn bị từ trước. Bên trong là một chiếc nhẫn mặt sinh tố dâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoi-tho-tinh-yeu/3351501/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.