Sau hôm đó, Nam Phong cùng với Tử Đằng trở về nhà trong trạng thái vui vẻ mà đối phương mang lại. Cảm giác giống như thế giới chỉ còn lại mỗi hai người bọn họ. Mọi chuyện vẫn bình thường cho đến Nam Phong từ bên ngoài trở về, đưa cho cô tờ giấy ly hôn.
“Hợp đồng này không cần diễn nữa.”
Tử Đằng ngơ ngác nhìn anh mất vài giây mới định hình lại được. Cô cố tỏ ra bình thường hỏi anh lại một lần nữa.
“Trong đây vẫn còn hơn một năm mới kết thúc. Anh chắc chắn chứ.”
Nam Phong kiên định nói:
“Anh chắc.”
Cô liếc nhìn thấy tờ giấy đã có chữ ký của Nam Phong. Ngầm hiểu anh đã muốn kết thúc, cô cũng không thể lưu luyến làm gì nữa. Có lẽ, ngày hôm đó anh nói nhiều chuyện với cô như vậy chính là vì giữa họ sắp kết thúc một mối quan hệ ràng buộc này.
Đàn ông đúng là một lũ tồi như nhau. Trước là câu đường ngọt, sau chỉ toàn vị đắng.
Cô cố gượng cười.
“Ồ, em hiểu rồi.”
Tử Đằng lấy cây bút chuẩn bị ký tên, bỗng cô nhận được một cuộc điện thoại từ số lạ, việc ký tên bị gián đoạn.
“Xin lỗi nha Nam Phong, em phải ra ngoài có việc gấp, đợi khi em trở về sẽ ký.”
“Ờ được. Đi đường cẩn thận.”
Nam Phong nở nụ cười miễn cưỡng tạm biệt cô.
Vốn anh đã lên kế hoạch từ trước cho việc này. Đợi sau khi kết thúc hợp đồng ly hôn, anh sẽ cầu hôn cô. Nói với cô tình cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoi-tho-tinh-yeu/3350730/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.