Từ rung động đến bất hòa rồi thừa nhận, tuy Nghiêm Thừa vẫn muốn trốn tránh, nhưng vô pháp khống chế tâm ý của mình, rốt cuộc áp lực không chịu nổi. Là người cực kỳ khuôn phép, sau khi Nghiêm Thừa cuối cùng cũng xác định được tình cảm của mình, chuyện đầu tiên cậu làm, chính là mở quyển sổ kế hoạch của cậu ra.
Từ giờ trở đi, mục tiêu của cậu chỉ có một, cậu muốn cùng một chỗ với Kỳ Tích.
Đầu tiên, hiện tại Kỳ Tích chưa có người yêu là có thể xác định được, nhưng tính hướng của Kỳ Tích thì Nghiêm Thừa không chắc chắn lắm. Hơn hai mươi mấy năm, Nghiêm Thừa đối với tính hướng của mình không có hứng thú, đến bây giờ cậu cũng cho rằng cậu chỉ đơn giản yêu Kỳ Tích chứ không phải là thích nam nhân. Nhưng mà, cậu chưa bao giờ muốn ép buộc Kỳ Tích chấp nhận tình cảm của mình. Cho nên nhận định rõ ràng tính hướng của Kỳ Tích là rất trọng yếu.
Lúc này, người bạn hữu dụng nên lên sân khấu.
“Tính hướng của Kỳ Tích?” Diệp Dật Vân la lối um sùm bên kia điện thoại, “Thái Đấu cậu làm thiệt hả?”
“Ân,” Sau khi Nghiêm Thừa nhận định được sự tình liền không còn do dự, “Tôi quả thật thích anh ta.”
“Ách…” Mặc dù chính y đã từng đặt giả thiết, Diệp Dật Vân vẫn bị chấn động dữ dội, “Thái Đấu, cậu thật sự biết thích một người là cảm giác gì hả? Trong đó không có hiểu lầm nào đi.”
“Tuy tôi chưa từng yêu, nhưng cũng không phải thằng ngốc!”
“Được nha,” Diệp Dật Vân nghi hoặc nói, “Nhưng Kỳ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoi-chung-so-yeu-luyen-ai-so-hai-chung/71362/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.