Trên đường trở về, không khí có chút không thoải mái, vì nhận thấy Chu Lẫm chưa nguôi cơn tức, Diệp Dật Vân cũng bảo trì trầm mặc. Ngược lại Nghiêm Thừa mở miệng nói: “Kỳ thật tôi không hiểu ý cậu ta.”
“Cậu ta là nhận được quá nhiều quan tâm, nên cảm thấy bản thân cậu ta giả vờ giả vịt.” Chu Lẫm hừ lạnh một tiếng.
Lúc này Nghiêm Thừa quay lại nhìn sắc mặt, vì cậu biết, Chu Lẫm không nhận được quan tâm của người kia.
Kỳ thật thời điểm Hạ Thiên Kỳ vừa đến Chu gia, ở chung cùng Chu Lẫm cũng không đến nỗi tệ, tuy rằng thoạt nhìn Chu Lẫm không tốt để gần gũi, nhưng thực tế là một người chăm sóc cẩn thận. Khi đó đừng nói Chu Lẫm, cả Nghiêm Thừa, Diệp Dật Vân làm bạn với Chu Lẫm, đều ở chung cùng Hạ Thiên Kỳ khá tốt. Bởi vì ngay từ đầu Hạ Thiên Kỳ đã kỳ quặc, cũng không thèm quan tâm gọi Chu Lẫm là ‘anh’, sau này vẫn luôn không sửa, hơn nữa y còn đặt ra biệt danh ‘Thiên Vương’ ‘Sao sáng’ như vậy.
Chu Lẫm học xong đại học thì ra nước ngoài, sau khi cha Chu bệnh qua đời thì trở về, bỏ lỡ mấy năm thanh xuân rạng rỡ nhất của Hạ Thiên Kỳ. Sau khi Chu Lẫm về nước, quan hệ giữa hai anh em trở nên cực kỳ vi diệu. Đầu tiên là Hạ Thiên Kỳ bỏ công việc mà cha Chu đã cấp cho y mà còn muốn dọn ra khỏi Chu gia, lại thêm vì Hạ Thiên Kỳ lần nữa đổi bạn trai bị Chu Lẫm tìm đến hỏi chuyện, thậm chí cuối cùng tuyên bố ‘Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoi-chung-so-yeu-luyen-ai-so-hai-chung/71359/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.