Tiêu Dữ Tín nhíu mày, trước đây vì cái gì lại yêu đương với hạng người này, bây giờ còn tin lời người này thì thật ngu xuẩn.
Tiêu Dữ Tín giận dữ, “Anh có tay có chân, muốn có tiền sao không tự mình kiếm, giờ xin tiền một người không thân không thích với anh, anh không thấy mất mặt sao?”
“Mất mặt và những thứ tương tự anh đều không để tâm.” Sắc mặt của gã có gì đó khác lạ, hô hấp bắt đầu gấp gáp, có chút đáng sợ, “Nhanh, nhanh đưa anh tiền, cầu em.”
Tiêu Dữ Tín đưa tay muốn đẩy gã ra, ai ngờ gã chó cùng rứt giậu, đưa tay đè cậu vào tường, bắt đầu lục soát túi quần cậu. Tiêu Dữ Tín bị gã làm cho đau, la lên, “Người đâu cứu mạng!.”
Vừa la lên, chợt nghe tiếng gào thảm, sức mạnh đè trên người yếu đi, Tiêu Dữ Tín xoay người thấy Đàm Đường mặt đồ ở nhà đang đứng trước mặt, tay của anh đấm vào mặt của Lâm Dịch Hào.
Bị đánh liên tục vào người, Lâm Dịch Hào như chó điên, dữ tợn đấm lại vào người Đàm Đường, trên mặt anh bị đấm một cái, Tiêu Dữ Tín kinh hãi, “Học trưởng.”
Đàm Đường không tỏ ra yếu kém, liên tục đánh gã ta, cúi cùng đánh gục gã, quay đầu nói với Tiêu Dữ Tín, “Dự Tín, gọi cảnh sát.”
Tên kia bị đánh gục xuống lập tức la lên, “Đừng, có gì nói đừng gọi cảnh sát.”
“Trên giường cướp giật, nhân chứng vật chứng đều có, anh còn gì để nói.”
Lâm Dịch Hào khóe miệng còn vương tơ máu, cười cười, “Con mắt nào của anh thấy tôi cướp?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-truong-em-doi-bung/764388/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.