Vào học rồi, văn phòng tổ toán không có ai khác.
Bạc Tiệm dừng lại, nhìn Giang Hoài quen cửa quen nẻo đi đến trước bàn làm việc của thầy Lâm, kéo chiếc ghế da xoay lại, ngồi xuống, cứ như là cậu không phải bị thầy Lâm gọi đến văn phòng, mà là được mời đến văn phòng.
Giang Hoài chống đầu, liếc sang Bạc Tiệm: “Cậu nói dối?”
Bạc Tiệm mỉm cười.
Giang Hoài vừa bị gọi lên đã bị đẩy lên bục đọc bản kiểm điểm, cậu không biết Bạc Tiệm đã nói gì trước cậu, cậu chỉ biết là cậu vừa mới đọc đến câu thứ sáu là “Tôi sai rồi”, cậu đã bị Lâm Phi đuổi xuống bục giảng, để cậu và Bạc Tiệm đến ngay văn phòng đứng chịu phạt.
Lúc này, Giang Hoài cảm thấy Bạc Tiệm phải chịu trách nhiệm chính.
Nhưng Giang Hoài lại hơi cười trên nỗi đau của người khác, cậu nhếch miệng: “Học sinh ngoan cũng biết nói dối à?”
Bạc Tiệm cúi xuống: “Tôi đây không phải là vì nghĩ cho cậu sao?”
Giang Hoài: “Gì cơ?”
“Nếu tôi nói thật, ” vẻ mặt Bạc Tiệm có vài phần thờ ơ, “Nói tôi và cậu cùng nhau trốn học, ngộ nhỡ có người cho rằng tôi và cậu có gian tình thì sao?”
Giang Hoài: “…”
Giang Hoài đột nhiên nhớ ra bài đăng ngu ngốc trên trang web trường.
Giang Hoài nhìn chằm chằm Bạc Tiệm: “Cho rằng hai Alpha có gian tình, đều là đồ ngốc.”
Chuyện ở WC nam vào thứ hai như chưa từng xảy ra. Không ai nhắc lại, cũng giống như không ai biết, mọi thứ vẫn như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoc-ba-alpha-nam-im-nao/2715852/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.