Từng bước từng bước cẩn thận dò dẫm, nhưng lực bước chân vẫn kiên định không dao động, Tống Dương chỉ hai ba bước đã đuổi tới cái gò đất đã chồng chất những thi hài, hít sâu một hơi, bắt đầu bước lên.
Nhìn bề ngoài, thi hài chất đống loạn bậy, hỗn tạp bừa bãi, những cái khác không nói, chỉ ví dụ một bộ cốt ở đây đã không biết trải qua mấy ngàn năm, đã sớm mục rữa rồi, sao có thể chịu được sức nặng của Tống Dương?
Nhưng nếu nó không đủ rắn chắc, sao quái tích có thể đi được? Tống Dương có thể không biết đứa đã bị nó tha đi mấy ngày, tiếng khóc chỉ còn hơi thoi thóp nhờ thính lực của mình nhạy bén mới biết được đứa trẻ đang ở trên đỉnh của gò xương.
Quả nhiên, leo lên tới giữa, Tống Dương rất nhanh đã nhận ra được, đám thi cốt đó nhìn qua rất yếu, chống đỡ không nổi, nhìn có thể gãy nát bất kỳ lúc nào, nhưng từng đốt xương lại bóng loáng khác thường, dường như đã được ngâm qua một thứ dung dịch đặc biệt nào đó, còn tốt hơn cả thứ gỗ tốt nhất, có đủ sức gánh những vật trọng lượng nặng đè lên.
Kỳ lạ hơn, từ khi hắn bước lên cái gò này, tự mấy tảng đá lại bày ra một con đường lớn, từ hốc mắt hốc miệng vẫn tản ra từng làn khí trắng lượn lờ, chưa từng dừng lại, đủ thấy tận sâu bên trong rất lạnh, nhưng nơi này lại thật sự ấm áp, như thể ở dưới là cả cái lồng hấp đang nung lửa mà hấp chín cả cái gò.
Gò xương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoat-sac-sinh-kieu/3781951/chuong-312.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.