Sau khi tỉnh lại, ba buổi tối liền uống rượu, nói chuyện Tạ Tư Trạc dần dần cảm thấy nói chuyện với Ban đại nhân rất thích… đương nhiên không phải vì lão hay nói, càng không phải vì đối phương nói chuyện thú vị, mà trái lại, lão nhân rất buồn, không dễ dàng để nói tràng giang đại hải, một câu nói bình thường có thể nói mười mấy chữ là thôi, vốn dĩ Tạ Tư Trạc cũng không nghĩ ra sự " vui vẻ" trong lòng mình, cảm giác từ đâu mà đến, cho đến khi ánh sáng xuất hiện, liền hiểu ra: chính là sự buồn bã đó, hai người bọn họ đều là " người buồn", có thể buồn thì cùng buồn, cho nên rất nhiều lời không cần phải nói rõ, cả hai đều có thể hiểu.
Trong hai ngày này, Tạ Tư Trạc nỗ lực hết mình, cố gắng ăn nhiều một chút, với bản lĩnh của nàng, trong hoàn cảnh như vậy, nếu không thể ăn nhiều hơn một chút, e là rất nhanh sẽ chết, Tạ Tư Trạc không sợ chết, nhưng còn có một chuyện chưa làm. Ngoài ra, chàng đã chết mình càng không thể chết.
Ban ngày thỉnh thoảng sẽ có Sa dân tới đều là những tráng sĩ, hẳn là Ban đại nhân nói như vậy, họ đều dự định thay Tống Dương chăm sóc con dâu, không có ngoại lệ, mỗi người sau khi gặp Tạ Tư Trạc đều rất ngạc nhiên, mặt mày nhăn nhó, Sa dân khá thuần phác, thường không hiểu ẩn ý bên trong, thấy nha đầu người Hán xấu như vậy, vẻ mặt tự nhiên lộ ra ngoài.
Nhưng thật ra Tạ Tư Trạc thấy người khác chê mình xấu, nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoat-sac-sinh-kieu/3781938/chuong-299.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.