Tống Dương cũng tự đoán được, hai loại tình hình này, loại thứ nhất gần như không có khả năng, kết quả của loại thứ hai tính khả năng thành công rất lớn.
Tống Dương nói rất chi tiết.
Sự phân tích này của hắn đều như giội nước lã vào Vô Ngư, không ngờ Vô Ngư lại cười, gật đầu:
- Người trẻ tuổi có thể có nhận thức như vậy, coi như là không tồi, chả trách tuổi trẻ đã được Phong Long ban thưởng, phong làm Thường Xuân Hầu.
Nói xong, bà lại tiếp tục vấn đề lúc trước:
- Vậy ngươi lại giúp ta nghĩ xem, ta muốn xây dựng Diệu Hương Cát Tường, nên hành sự thế nào?
Tống Dương nhụt chí, những lời vừa xong đều nói vô ích rồi. Tuy hắn và Vô Ngư tiếp xúc với nhau không lâu, nhưng nhìn thế nào cũng không cảm thấy vị sư thái này có bộ dạng thiếu mất con ngươi, nhưng bà trong chuyện này vẫn cố tình cãi lại.
Vô Ngư là trưởng bối, là bạn, là chiến hữu cũng là người tínngưỡng của Thi Tiêu Hiểu, Tống Dương không dễ đi tường thuật qua loa lại cho bà, vẫn là chân thật nói:
- Sư thái nếu muốn được việc, thế nào cũng phải có sự tương trợ của triều đình; nhưng chỉ có sự ủng hộ của triều đình không thôi thì mãi mãi không đủ, mấy trăm năm qua, từ triều trước tới bây giờ qua nhiều thế hệ quân vương Nam Lý đều không can thiệp tới những việc của phật gia, bây giờ muốn ngẩng đầu chỉ e sẽ tạo thành kết quả ngược lại, ít nhất, sư thái có được cục diện trước mắt của chính mình,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoat-sac-sinh-kieu/3781858/chuong-219.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.