Kết quả Chu Hạo Hi vẫn kiên trì muốn bữa ăn sáng là do “Tiểu Tương Tử” đưa lên thuyền, “Tô Yên Nhi” phụng bồi hắn lên thuyền, kế tiếp lúc nàng chưa kịp lấy hơi, hắn còn nói…
“Tại sao không thấy Tiểu Tương Tử?”
Nàng mệt mỏi cười một tiếng, “Hắn lên thuyền trước, có thể đang ở trong gian phòng trên lầu hai sửa sang lại!”
“Vậy chúng ta nên đi thôi.”
“Cái gì?” Nàng sửng sốt…mặt nạ da người của Tiểu Tương Tử nàng còn để ở trong phòng của Cổ Chi nha. Nàng ấp a ấp úng nhìn hắn.” Ta chưa thông báo cho Lâm bà bà chuyện chúng ta đi ra ngoài.”
“Vậy ngươi đi xuống nói với bà ta một tiếng.”
“Vâng.” Nàng vừa xuống thuyền đã vội vàng chạy tới phòng của Cổ Chi, đem mấy thứ nặng nề kia nhét vào trong bao quần áo nhỏ, lần nữa biến trở về Tiểu Tương Tử. Sau khi cùng Cổ Chi nói lời từ biệt, lúc này mới nghênh ngang lên thuyền, vừa chạy tới gian phòng nhỏ của mình, lại biến trở về thành Tô Yên Nhi.
Nàng thở dài một hơi nhanh chóng đi về phía gian phòng nghỉ ngơi của Chu Hạo Hi.
“Ngươi đã trở lại?” Hắn cố ý không quan tâm đến tiếng thở dốc của nàng, “Ta đi gọi người chèo thuyền tới lái thuyền.”
Sau đó hắn nhanh chóng soải bước đi ra ngoài, nàng thật là thở phào nhẹ nhõm, lau đi mồ hôi nóng trên trán thầm nghĩ ông trời đã giúp nàng. Nàng cứ như vậy đi từ trên xuống dưới thuyền, đám người chèo thuyền kia toàn bộ đều trầm mặc đứng nguyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-thuong-tao-tac-thuyen/3272403/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.