Nàng đứng lên, lần nữa hướng hắn khom người, “Yên nhi lần nữa cám ơn ân nhân, chẳng qua là…” Nàng ngừng lại, lấy dũng khí hướng lên nhìn hắn, “Chu gia đối với Yên nhi có phải có yêu cầu gì, cho nên mới không để cho Yên nhi rời đi?”
“Lời của ta cũng không có nói lần thứ hai, bất quá bởi vì là ngươi ta sẽ phá lệ.”
Thật đúng là điên cuồng kiêu ngạo a, nàng bởi vì vinh hạnh đặc biệt mà cảm thấy vui vẻ sao?
Bị ánh mắt nàng lên án, nhưng Chu Hạo Hi vẫn là nhất quán thản nhiên, “Ngươi là nữ nhân của ta, ta là không thể nào buông ngươi ra.”
“Không để ý đến ý nguyện của ta?” Nàng trong mắt bốc lửa.
Đối mặt với lửa giận của nàng, tròng mắt đen của hắn lại hiện vẻ ôn nhu, “Trên đời này chỉ cần là ta nghĩ muốn có nữ nhân nào thì ta liền có được, ngươi cũng không ngoại lệ!”
Khẩu khí thật lớn! Vì vậy, mặc dù hắn lúc này vẻ mặt động lòng người, nhưng đã hoàn toàn phá hư một tia hảo cảm cuối cùng của nàng đối với hắn. Nàng thật sai lầm rồi, thật sai khi đem đại hắc lang này cho là người lương thiện!
“Chu gia như thế thì cùng Thiệu Hoằng Văn có gì khác nhau?”
“Hắn là bỏ thuốc người, ta là vì cứu ngươi mà thu nạp người, tự nhiên đã khác nhau rồi.”
Hừ! Nàng giận đến run rẩy, nhưng nhìn trong mắt hắn vẫn là thấy được sự khinh thường. “Cãi chày cãi cối.” (giống như cãi cùn ý)
“Coi như cãi chày cãi cối dùng từ tốt lắm.” Hắn đột nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-thuong-tao-tac-thuyen/121654/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.