Edit: Mie
Beta: Tiểu Pi
Một nhà bốn người nằm xếp thành một hàng trên long sàn, hai đứa trẻ nằm bên trong, Tiết Tĩnh Xu nằm ở giữa, còn Hoàng Đế thì nằm ở ngoài cùng.
Tiết Tĩnh Xu ngáp một cái, mắt lờ mờ buồn ngủ.
Hoàng Đế cũng không kìm được muốn quấy rối, ôm nàng vào lòng mình, đôi tay không nhàn rỗi ở nơi nào đó hết xoa bóp rồi lại sờ sờ.
Tiết Tĩnh Xu đập vào tay hắn một cái: "Hoàng thượng, không buồn ngủ thì ngồi dậy, đừng làm phiền giấc ngủ của người khác."
Hoàng Đế không dám làm loạn nữa, nhưng vẫn không buông cánh tay đang ôm nàng, tựa đầu vào cổ Tiết Tĩnh Xu, nhỏ giọng nói: "Mạn Mạn càng ngày càng đối xử lạnh nhạt với ta."
Tiết Tĩnh Xu dở khóc dở cười, chỉ thế thôi mà đã nói nàng lạnh nhạt, nếu vừa rồi không cho hắn ngủ chung, thì có phải nàng sẽ bị hắn lên án là người vô tình không?
Dù sao Hoàng Đế cũng không để nàng nghĩ ngơi, nàng dứt khoát lật người lại, mặt đối mặt với Hoàng Đế, nói: " Hoàng thượng nói ta lạnh nhạt, vậy theo ý của bệ hạ, ta cần phải làm thế nào?"
Hoàng Đế nói: "Lúc trước tâm tư của Mạn Mạn chỉ đặt lên người ta, bây giờ, hơn một nửa đã dành cho bọn nhỏ."
Suy nghĩ của Tiết Tĩnh Xu xoay chuyển, bổng nhiên cười nói: "Bệ hạ muốn ta dành nhiều tâm tư cho bệ hạ, cũng không phải là không thể, chỉ là tất cả tinh lực của một người thì không nhiều, nếu ta nghiêng về phía bệ hạ, thì tinh lực dành cho các hoàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-sung/566474/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.