Cặp mật mã trong tay Trang Duệ bên trong có sáu trăm ngàn, đây là số tiền mà Trang Duệ rút từ ngân hàng vào ngày hôm qua. Hắn đi chợ đêm vốn sẽ mua những món mà người ta không ngờ, có lẽ sẽ chẳng mất bao tiền, mà chợ đen cũng bán những món đồ cổ thật sự, nhưng nếu mua như vậy chẳng bằng đi vào đấu giá chính quy.
Ô Tặc khởi động xe và nhìn vào kính nói với Trang Duệ:
- Thầy Trang, anh là người trong nghề nên cũng biết quy củ, tốt nhất nên tắt điện thoại, tất nhiên vẫn là anh giữ điện thoại...
- Ừ, tôi biết rõ...
Trang Duệ lấy điện thoại ra tắt máy, chợ đen ở Bắc Kinh quả nhiên khác với thảo nguyên, trên thảo nguyên bao la có thể dùng vài thiết bị chặn sóng, nhưng nơi đây dân cư dày đặc, nếu điện thoại gọi không được thì phòng chăm sóc khách hàng của các công ty di động sẽ nổ tung lên mất.
Thật ra cũng có những dụng cụ chặn sóng trong phạm vi nhỏ, chẳng qua người tổ chức chợ đêm không muốn sử dụng. Một là vì bọn họ có hậu trường, hai là khách đến tham gia đấu giá đều đã được sàng lọc, bình thường sẽ không có vấn đề.
- Hì, chị gái, làm phiền chị tắt điện thoại dùm.
Ô Tặc nhìn qua kính thấy Miêu Phỉ Phỉ mà không khỏi nuốt nước miếng, cô gái này quá tươi ngon, hôm nay làm xong việc hắn nhất định phải tìm gái hạ hỏa mới được. Hắn không thể nào đến Thiên Thượng Nhân Gian, nhưng quán bar Hậu Hải cũng có không ít gái, Ô Tặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-kim-dong/1833036/chuong-317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.