Tối nay Trang Duệ ở lại trong nhà của Âu Dương Chấn Vũ, đối với hắn thì đây là lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác kỳ diệu khi có thân nhân. Âu Dương Chấn Vũ đưa hắn vào một gian phòng ngủ rất tốt, bên trong đều là những thứ mới tinh chưa từng được sử dụng, mà hắn nhìn gian phòng bố trí xa lạ mà trong lòng sinh ra cảm giác ấm áp.
Khi còn nhỏ thì Trang Duệ thường hâm mộ người khác nhiều thân thích, mỗi khi đến tết thì bọn trẻ sẽ được nhận nhiều tiền mừng tuổi, thậm chí còn được cho quần áo mới. Bây giờ hắn cũng cảm nhận được sự quan tâm của trưởng bối, cảm giác ấm áp này cũng thật sự rất tốt.
- Bác, điều này...Sao cháu không biết xấu hổ như vậy được?
Trang Duệ ngủ một đêm rất an lành, sáng sớm hôm sau đã bị Âu Dương Chấn Vũ gõ cửa đánh thức, hắn thấy bên ngoài đã dọn sẵn cơm nước, vì vậy mà cảm thấy có chút ngượng ngùng, làm sao có thể để trưởng bối chuẩn bị sẵn cơm nước và gọi dậy như vậy được?
- Đứa bé này, đã nói là người cùng một nhà, khách khí cái gì? Tối qua ngủ ngon không? Mau ăn đi, chút nữa bác đi làm, Tiểu Quân sẽ đưa cháu ra sân bay, Tiểu Quân, có thể đặt vé buổi sáng không?
Âu Dương Chấn Vũ rất vui vẻ, tuy ngày hôm qua nói chuyện với Trang Duệ không quá lâu nhưng cũng cảm thấy đứa cháu này khá nghe lời, tối thiểu cũng nghe lời hơn đứa con trai của mình.
- Bố, cứ yên tâm, chẳng lẽ chút chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-kim-dong/1832845/chuong-253.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.