Ngoài bảy nhân công khai thác ngọc ở lại, còn có năm đội viên hộ vệ có súng đạn đầy đủ.
Vùng đất Tân Cương này trước nay rất ít khi thái bình, đừng nói là trước giải phóng, sau giải phóng vẫn rất rối, là nơi tụ tập cải tạo trọng phạm trong cả nước, có vài phạm nhân lãnh án vài chục năm, sau khi ra tù thì ở lại chỗ này.
Hơn nữa Tân Cương cũng hoang vắng, là nơi ẩn núp cho rất nhiều tội phạm, vì vậy nên tình hình trị an cũng không tốt. Ví dụ như thành phố Hòa Điền là nơi ngư long hỗn tạp, hạng người gì cũng có, mà mạch ngọc là một miếng thịt béo cũng thường xuyên bị người hữu tâm nhìn vào chằm chằm, cho nên đội hộ vệ là cực kỳ cần thiết.
Điều vượt ra dự kiến của Trang Duệ chính là Mãnh Tử không muốn rời núi, lựa chọn phương án gia nhập đội hộ vệ mỏ khoáng, theo như lời của hắn thì ngoài núi quá phức tạp, thường bị người ta chơi xỏ, còn không bằng ở lại đây đi săn uống rượu cho thoải mái.
Vì thiếu những máy móc cơ giới nặng nề, ngọc thạch lại được cắt ra đặt lên lưng hai mươi mấy con lừa, vì thế nhóm người rời núi thuận tiện hơn, không có gì phát sinh ngoài ý muốn, bốn ngày sau đoàn người đi đến trạm trung chuyển.
Xe của Ngọc Vương Gia vẫn còn chờ sẵn ở chỗ này, mọi người cũng không trì hoãn mà trực tiếp lên xe về Hòa Điền, mạch ngọc chỉ vừa khai thác mà thôi, đằng sau còn nhiều việc phải làm, cần phải triệu tập công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-kim-dong/1832822/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.