- Cháu biết rồi, bác Cổ, ngài cứ yên tâm...
Trang Duệ cũng trở nên nghiêm túc, hắn chưa từng có kỹ năng sinh tồn ngoài hoang dã, hắn không có gì hơn ngoài cơ thể và linh khí, hắn biết rõ ngoài hoang dã nếu không có sự chỉ huy thống nhất thì dễ dàng sinh ra sai lầm.
Ngày hôm sau, mới tờ mờ sáng, chuẩn hơn là mới năm giờ thì Trang Duệ đã bị người ta dựng dậy, hắn mặc quần áo tử tế đi ra khỏi căn nhà, sau đó chợt phát hiện trong sân đã đứng đầy người. Hắn đưa mắt đánh giá, ít nhất cũng cả vài trăm người, nhưng không ai ồn ào, không gian rất yên tĩnh.
Chính giữa sân là một cái bàn, bên trên đặt một cái đầu dê, còn có một mâm trái cây lớn, có lẽ dùng nó để cung phụng cho sơn thần, phù hộ những người tìm ngọc vào núi được bình an.
Nghi thức do Cổ Thiên Phong chủ trì, rất đơn giản, chỉ nói vài câu, sau đó mời rượu trời, đổ rượu xuống đất, mà mỗi người đàn ông chuẩn bị lên núi đều bưng một chén rượu uống cạn. Trang Duệ cũng được người ta đưa cho một chén rượu, nhưng may mà bên trong là rượu nho, nếu không thì uống vào cả chén thì cũng phải có hơn phân nửa số người nơi đây ngã xuống vì say.
Sau khi làm xong nghi thức thì đám người lập tức giải tán, các đội ngũ vào núi cũng tìm được người của mình, còn có một vài người đàn ông được người nhà đến tiễn chân, tình huống chợt có chút náo động.
- Anh Trang, tôi giới thiệu cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-kim-dong/1832796/chuong-237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.